Thật ra bà ấy cũng là một người mệnh khổ, lúc trẻ không thể ở bên cạnh người mình yêu, là vật hy sinh của cả gia tộc.
Ngay cả sự ra đời của tiểu thư cũng là một sự cố ngoài ý muốn, tất cả đều không theo ý nguyện của bà ấy.
Sau khi bà chủ đi, ông chủ lấy ra mấy tệp tài liệu đưa cho tôi.
“Cổ phần của công ty tôi đã chuyển hết sang tên của Hạ Hạ rồi, Lục Trạm Đình có nói với tôi, đứa trẻ này cực kỳ có thiên phú kinh doanh. Đồng thị sau này giao lại cho con bé thôi!”
“Tiền lương của dì tôi vẫn sẽ tiếp tục trả, hy vọng dì có thể ở bên cạnh Hạ Hạ nhiều hơn. Dì cũng lớn tuổi rồi, hãy tự tìm cho mình một bảo mẫu đi, đừng có lúc nào cũng đi làm bảo mẫu cho người khác nữa.”
Nói đi cũng phải nói lại, ông chủ cũng khá thảm, ông ta không thích làm kinh doanh, cũng chẳng yêu bà chủ.
Thế nhưng lại bị bà nội ép buộc nên đều phải chấp nhận hết tất cả.
Quay lại mà nói, mặc dù họ không thể trao cho tiểu thư tình yêu, nhưng họ thực sự rất sẵn lòng chi tiền cho con bé.
15
Sau khi tiểu thư lên đại học, mỗi cuối tuần mới về nhà một lần.
Tôi đem toàn bộ bãi cỏ trong biệt thự cuốc lên làm vườn rau, trồng ớt xanh, cà chua, dưa chuột và cả bí ngòi nữa.
Lại xây thêm hai cái chuồng gà ở vườn sau, nuôi sáu con gà hoa mơ.
Hồ bơi tôi cải tạo thành ao cá, nuôi cá, thả tôm, còn nuôi thêm hai con vịt nữa.
Cũng coi như là sống một cuộc đời điền viên tự cung tự cấp ngay giữa lòng thành phố lớn.
Bạn học của tiểu thư thích đến đây lắm, cứ đến cuối tuần là lại kéo đến ùn ùn.
Hết câu cá, câu tôm dưới ao lại tổ chức tiệc nướng ngoài sân.
Tiểu thư còn xây cho tôi một căn phòng kính, để mùa đông tôi cũng có thể tự trồng rau mà ăn.
“Dì Châu, dì lại lén lút sau lưng con tặng quà cho mấy ông giáo già (show tài/tú tài) trên mạng đấy à?”
“Con đã nói với dì bao nhiêu lần rồi, mấy thứ này đều là lừa đảo cả thôi, chuyên đi lừa mấy người phụ nữ trung niên như các dì đấy.”
Già rồi thì cũng thích xem mấy thứ đẹp đẽ tí chứ, ngặt nỗi lần nào cũng bị tiểu thư bắt quả tang tại trận.
Sáng hai ngày sau, tiểu thư mặc một bộ vest, vừa vuốt tóc, vừa che miệng học theo cái điệu bộ của mấy ông “tú tài” đó bước vào phòng tôi.
Tôi bị con bé lôi xồng xộc ra khỏi chăn, hai mắt tối sầm lại.
Đúng là đạo trời tuần hoàn, ông trời chẳng tha cho ai.
Cái “boomerang” năm xưa cuối cùng cũng đã bắn trúng vào chính mình rồi~
——HẾT——
Chaporia
Bình Luận (0)