Mẹ tôi xách túi đồ lẽo đẽo theo sau.
Trần Húc đi trước, ánh đèn pin quét qua lại giữa những ngôi nhà đá.
Khóa trên cửa các ngôi nhà đều mới tinh, tôi không kìm được hỏi: “Làng này rốt cuộc còn ai sống không vậy?” Trần Húc vẫn không ngoảnh lại: “Từ đường nằm ở điểm cao nhất.
” Anh ta vẫn phớt lờ câu hỏi của tôi.
Chúng tôi men theo con đường lát đá đi lên, mỗi bước chân, nhịp thở của chị tôi càng thêm nặng nề.
Chị thở dốc, móng tay bấu chặt vào vai tôi, đau nhói.
Chị cắn răng thì thầm: “Nó cựa quậy liên tục, rất vui sướng, nó biết đã về đến đây.
” Mẹ tôi lẩm nhẩm tụng kinh bên cạnh, lắp bắp, đã bao năm bà không bước chân vào chùa, kinh văn nhớ nhớ quên quên, câu được câu chăng.
Giọng bà vang vọng trong ngôi làng vắng lặng, nghe như có ai đó họa theo từ xa.
Từ đường nằm ở vị trí cao nhất của làng, đồ sộ hơn hẳn những ngôi nhà xung quanh, mái cong vút, hoành phi sơn son thiếp vàng treo trước cửa.
Tôi không nhận ra ba chữ trên hoành phi, không phải chữ Hán giản thể hiện đại, mà là một thứ chữ viết cổ xưa nào đó.
Cổng chính của từ đường không khóa, Trần Húc đưa tay đẩy, hai cánh cửa gỗ nặng nề kêu cót két kéo dài, từ từ mở ra.
Một luồng gió lạnh từ khe cửa ùa ra, cuốn theo một mùi hôi thối khó tả.
Ánh đèn pin chiếu rọi, soi sáng gian chính của từ đường.
Gian chính không có tượng Phật, không bài vị tổ tiên.
Ngay giữa sàn nhà khảm một tấm đá tròn khổng lồ, đường kính khoảng ba mét, trên mặt đá khắc chi chít những đường nét đan xen, tạo thành một con mắt khổng lồ, mở trừng trừng.
13 Con mắt có đồng tử dọc, y hệt như con mắt dưới chân chị tôi, chỉ là được phóng to gấp bội phần.
Nhưng điều khiến tôi rùng mình nhất là, con mắt đá không phải là bức phù điêu khắc nổi trên mặt đá, mà nó lõm sâu xuống lòng đất.
Vị trí của đồng tử là một khoảng không sâu thẳm, ánh đèn pin chiếu vào không thấy đáy.
Từng luồng gió lạnh rít lên từ cái hố đó, mang theo thứ mùi tanh tưởi nhàn nhạt.
Trần Húc đi đến trước con mắt đá rồi dừng lại, dùng đèn pin rọi về phía sau từ đường.
Ở đó có một cánh cửa nhỏ, trên cửa treo một ổ khóa đồng cũ kỹ.
Ổ khóa bám đầy bụi bẩn dày đặc, dường như đã nhiều năm không có ai chạm vào.
Trần Húc lên tiếng, quay sang nhìn tôi: “Chính là căn phòng này, chìa khóa.
” Tôi thò tay vào túi lấy chiếc chìa khóa.
Lúc cầm trong tay, nó còn nóng hơn lúc nãy, nhiệt độ cứ tăng lên từng giây, khi tôi càng đến gần cánh cửa sắt.
Khi tôi đưa nó lên trước ổ khóa đồng, da tay đã đỏ lựng vì bị phỏng, nhưng tôi cắn răng chịu đựng không buông tay.
Chìa khóa tra vào lỗ khóa, khớp hoàn hảo.
Tôi xoay một cái, khóa không mở.
Tôi xoay thêm một cái, vẫn không mở.
Trần Húc bật cười khẩy: “Xoay ngược chiều rồi.
” Tôi vội vàng xoay chìa khóa ngược lại nửa vòng, “tách” một tiếng, ổ khóa đồng bung ra.
Âm thanh đó vang vọng khắp từ đường trống trải hết vòng này đến vòng khác, cuối cùng bị cái đồng tử sâu không thấy đáy trên sàn nhà nuốt trọn, không để lại chút tiếng vang nào.
Tôi nắm lấy tay nắm cửa sắt, quay đầu nhìn chị tôi.
Chị tựa vào mẹ, cục u bên hông phải lại to hơn lúc ở trên xe một chút.
Mặt chị đẫm mồ hôi, môi trắng bệch như tờ giấy, nhưng ánh mắt lại rất rõ ràng.
Chị đang nhìn tôi, chị đang dùng đôi mắt thật sự của mình nhìn tôi.
“Mở cửa đi.
” Giọng chị rất nhẹ, nhưng đầy kiên định: “Sợ cũng vô ích thôi, mở đi.
” Tôi đẩy cánh cửa sắt ra.
Ánh đèn pin rọi vào căn phòng đã bị khóa sáu mươi năm.
Nơi luồng sáng quét qua, tất cả chúng tôi đều nhìn thấy những gì bên trong.
14 Căn phòng không lớn, ngay giữa đặt một chiếc bàn gỗ.
Trên bàn gỗ là một cuốn sổ mở sẵn, bên cạnh là ngọn đèn dầu cạn khô và một cây bút lông.
Trên bốn bức tường, từ sàn lên tới trần nhà, viết chi chít chữ màu nâu sẫm.
Giọng mẹ tôi run rẩy: “Đây… đây là máu.
” Trần Húc bước vào phòng, đứng trước bàn gỗ, cúi đầu nhìn cuốn sổ mở sẵn.
Tôi theo sau, đứng cạnh anh ta, cũng cúi đầu nhìn.
Chữ trong sổ được viết bằng bút lông, giống như nét chữ của một người phụ nữ.
Câu đầu tiên ở trang đầu tiên đã thu hút ánh nhìn của tôi.
“Tôi không dập đầu.
” “Nó liền lấy đi đôi mắt của tôi.
” Tôi đọc từng chữ một những nội dung tiếp theo, mỗi chữ đều khiến tay tôi thêm lạnh lẽo.
“Đây là chuyện tôi mới biết sau khi chị gái qua đời.
” “Bà nội đưa tôi đến từ đường, chỉ vào con mắt trên sàn nhà và bảo: Dập đầu đi.
” Tôi hỏi: “Dập mấy cái?” Bà nội nói khi nào đến giờ nó sẽ mở mắt, lúc nó mở mắt thì cháu cứ quỳ, đừng ngẩng đầu lên nhìn.
“Ngẩng đầu lên nhìn sẽ ra sao?” Bà nội lườm tôi một cái, ánh mắt đó thật đáng sợ.
Đọc những dòng này, cổ họng tôi nghẹn lại, nhưng vẫn phải tiếp tục đọc.
Chaporia
Bình Luận (0)