Tôi nói: “Lục Trầm Chu, chúng ta hoàn toàn không còn quan hệ gì nữa. Đừng đến tìm tôi nữa.”
Bên ngoài không còn tiếng động. Một lúc lâu sau, tiếng bước chân xa dần.
Sau này, tôi tìm được một công việc sắp xếp hồ sơ.
Lương không cao nhưng đồng nghiệp rất tốt, không ai hỏi về quá khứ của tôi.
Chị ở trung tâm trợ giúp pháp lý thỉnh thoảng gọi điện cho tôi, kể về tiến triển của vụ án.
Nam phục vụ năm đó cuối cùng cũng đồng ý ra làm chứng.
Hồ sơ sửa chữa xe cũng tra ra được những vấn đề mới.
Nhà họ Tô chạy vạy khắp nơi, nhà họ Lục cũng bị liên lụy đến mức sứt đầu mẻ trán.
Những tin tức này truyền đến tai tôi giống như đang nhìn qua một lớp kính.
Tôi không còn sống dựa trên nỗi đau của họ nữa. Tôi chỉ muốn gom góp lại cuộc sống của chính mình từng chút một.
Cuối tuần, tôi đến nghĩa trang. Trước mộ mẹ, tôi đặt một bó cúc trắng.
Bên cạnh còn có một tấm bia rất nhỏ, không có tên. Chỉ có một dòng chữ ngắn ngủi:
“Nguyện con lần sau đến với nhân gian, sẽ được đón nhận bằng thật nhiều yêu thương.”
Tôi ngồi xổm xuống, lau sạch những lá rụng trước bia mộ.
Gió thổi tóc tôi bay bay. Phía xa, những cành cây đang đâm chồi nảy lộc. Tôi nhìn nó, mỉm cười nhẹ nhàng.
Mùa xuân đã đến rồi.
-Hết-
Chaporia
Bình Luận (0)