Lần này, anh không đuổi theo.
Hai tháng sau, vụ kiện giữa tôi và Hàn Chỉ có kết quả bước đầu.
Tòa án xác định phần lớn tài sản Hoắc Thâm chuyển cho Hàn Chỉ trong thời kỳ hôn nhân là tài sản chung bị định đoạt trái phép.
Hàn Chỉ phải hoàn trả.
Nhưng cô ta đã tiêu gần hết.
Căn hộ bị phong tỏa.
Xe bị thu hồi.
Trang sức bị đấu giá.
Cô ta từ người phụ nữ được người người hâm mộ, rơi xuống cảnh bị chủ nợ tìm đến tận cửa.
Tống Việt cũng không khá hơn.
Sau khi biết đứa trẻ là con mình, hắn ban đầu còn định dùng chuyện này đòi tiền Hàn Chỉ.
Nhưng khi thấy cô ta không còn gì, hắn lập tức biến mất.
Hàn Chỉ từng ôm con đến trước cửa Thẩm thị tìm tôi.
Hôm đó trời cũng mưa.
Cô ta đứng dưới mái hiên, tóc tai rối bời, không còn chút dáng vẻ dịu dàng thanh thuần trước kia.
Bảo vệ hỏi tôi có muốn gặp không.
Tôi nhìn qua màn hình giám sát.
Cô ta ôm đứa bé, khóc đến sưng cả mắt.
Nếu là trước kia, tôi nhất định sẽ mềm lòng.
Nhưng bây giờ, tôi chỉ nói:
“Báo cho cô ta biết, nếu còn đến đây làm phiền, tôi sẽ gọi cảnh sát.”
Bảo vệ làm theo.
Hàn Chỉ ngẩng đầu nhìn camera.
Có lẽ cô ta biết tôi đang nhìn.
Cô ta bỗng quỳ xuống.
“Chiêu Chiêu, tớ sai rồi!”
“Tớ thật sự sai rồi!”
“Cậu giúp tớ lần cuối được không? Dù sao đứa bé cũng vô tội!”
Tôi tắt màn hình.
Cố Dật đứng bên cạnh, nhẹ giọng hỏi:
“Không gặp thật sao?”
Tôi lắc đầu.
“Không gặp.”
Đứa bé vô tội.
Nhưng tôi cũng từng vô tội.
Lòng tốt không có ranh giới chỉ khiến người ác được voi đòi tiên.
Tôi không muốn dùng cuộc đời mình để trả giá cho sai lầm của người khác nữa.
Ba tháng sau, Thẩm thị giành lại toàn quyền vận hành dự án Nam Thành.
Hôm ký hợp đồng, truyền thông đến rất đông.
Tôi mặc một bộ vest trắng, tóc búi gọn sau đầu, đứng trước ống kính trả lời phỏng vấn.
Có phóng viên hỏi:
“Cô Thẩm, sau biến cố hôn nhân vừa qua, cô có điều gì muốn nói với những người phụ nữ từng ở trong hoàn cảnh giống mình không?”
Tôi nhìn vào ống kính.
Ánh đèn chiếu lên mặt tôi hơi chói.
Nhưng lần này, tôi không né tránh nữa.
Tôi nói:
“Đừng vì yêu một người mà đánh mất chính mình.”
“Cũng đừng nhầm nhẫn giữa nhẫn nhịn và rộng lượng.”
“Nếu một mối quan hệ khiến bạn ngày càng nhỏ bé, ngày càng không dám lên tiếng, ngày càng nghi ngờ giá trị của bản thân, vậy thì người cần thay đổi không phải bạn.”
“Mà là vị trí của người đó trong cuộc đời bạn.”
Đoạn phỏng vấn ấy nhanh chóng lên xu hướng.
Rất nhiều người gửi tin nhắn cho tôi.
Có người xin lỗi vì từng hiểu lầm tôi.
Có người nói họ đã khóc khi nghe câu đó.
Có người nói họ cũng đang chuẩn bị rời khỏi một cuộc hôn nhân tệ hại.
Tôi đọc từng tin.
Không trả lời hết được.
Nhưng trong lòng rất yên tĩnh.
Hóa ra khi bước ra khỏi một cánh cửa sai lầm, thế giới bên ngoài không hề đáng sợ như tôi từng nghĩ.
Nó rộng hơn.
Sáng hơn.
Và thuộc về tôi hơn.
Nửa năm sau, tôi gặp lại Hoắc Thâm trong một buổi đấu giá từ thiện.
Anh gầy đi rất nhiều.
Vẫn đẹp trai, vẫn lạnh lùng, nhưng ánh mắt không còn vẻ ngạo mạn như trước.
Khi tôi bước vào hội trường, rất nhiều người đứng dậy chào tôi.
“Cô Thẩm.”
“Thẩm tổng.”
Tôi mỉm cười đáp lại từng người.
Hoắc Thâm đứng cách đó không xa, nhìn tôi rất lâu.
Tôi giả vờ không thấy.
Buổi đấu giá bắt đầu.
Vật phẩm cuối cùng là một chiếc trâm cài tóc bằng ngọc bích.
Người chủ trì giới thiệu rằng chiếc trâm này từng thuộc về một phu nhân nổi tiếng, tượng trưng cho sự tự do và tái sinh.
Giá khởi điểm năm triệu.
Tôi giơ bảng.
“Năm triệu.”
Rất nhanh có người theo.
“Mười triệu.”
Tôi tiếp tục giơ bảng.
“Mười lăm triệu.”
Đến ba mươi triệu, hội trường bắt đầu xôn xao.
Có người nhận ra đây chính là con số từng gắn với chiếc nhẫn phỉ thúy Hoắc Thâm mua cho Hàn Chỉ.
Hoắc Thâm cũng nhìn sang tôi.
Tôi bình tĩnh giơ bảng lần cuối.
Chaporia
Bình Luận (0)