Tháng Năm Không Quên/Chương 10C. 10
20px

“Ba mươi triệu lẻ chín tệ chín.”

Cả hội trường im lặng một giây.

Sau đó có tiếng cười rất khẽ vang lên.

Không ai không hiểu ý nghĩa của con số đó.

Ba mươi triệu là chiếc nhẫn Hoắc Thâm tặng Hàn Chỉ.

Chín tệ chín là chiếc nhẫn cưới của tôi.

Tôi dùng chính con số ấy để mua lại sự tôn nghiêm từng bị giẫm nát.

Không ai ra giá thêm.

Chiếc trâm thuộc về tôi.

Sau khi buổi đấu giá kết thúc, nhân viên mang chiếc trâm đến.

Tôi cầm nó trong tay.

Ánh ngọc ấm áp, mịn màng.

Không giống chiếc nhẫn thép lạnh lẽo năm nào.

Hoắc Thâm bước tới.

“Chiêu Chiêu.”

Tôi nhìn anh.

“Hoắc tổng, đã lâu không gặp.”

Cách xưng hô khách sáo ấy khiến anh khựng lại.

Anh nhìn chiếc trâm trong tay tôi.

“Em vẫn còn hận anh sao?”

Tôi suy nghĩ một chút.

Rồi lắc đầu.

“Không hận.”

Anh vừa định nói gì đó, tôi đã tiếp lời:

“Vì anh không còn quan trọng đến mức khiến tôi phải hận nữa.”

Sắc mặt anh tái đi.

Tôi cài chiếc trâm lên tóc, mỉm cười.

“Anh xem, rất đẹp đúng không?”

Hoắc Thâm nhìn tôi.

Ánh mắt anh rất buồn.

“Rất đẹp.”

Tôi gật đầu.

“Tiếc là trước đây tôi không biết.”

“Thật ra tôi vốn rất đẹp.”

Không cần đứng bên cạnh anh.

Không cần mang danh Hoắc phu nhân.

Không cần chờ ai đó quay đầu.

Tôi vẫn rất đẹp.

Hoắc Thâm môi khẽ run.

“Anh có thể bù đắp không?”

Tôi nhìn anh, ánh mắt bình thản.

“Không.”

Một chữ rất nhẹ.

Nhưng đủ dứt khoát.

Anh cúi đầu, cười khổ.

“Anh biết.”

Tôi xoay người định rời đi.

Anh lại gọi tôi lần nữa.

“Thẩm Chiêu.”

Lần này, anh gọi cả họ tên tôi.

Tôi dừng lại.

Anh nói:

“Chúc em sau này hạnh phúc.”

Tôi không quay đầu.

“Cảm ơn.”

“Cũng chúc anh sau này học được cách phân biệt thật giả.”

Nói xong, tôi bước ra khỏi hội trường.

Bên ngoài trời đêm trong vắt.

Không mưa.

Cố Dật đứng bên xe chờ tôi.

Anh thấy chiếc trâm trên tóc tôi, mỉm cười.

“Rất hợp với cô.”

Tôi hỏi:

“Chỉ hợp thôi sao?”

Anh nghiêm túc suy nghĩ.

“Rất đẹp.”

Tôi bật cười.

“Cảm ơn.”

Anh mở cửa xe cho tôi.

Tôi ngồi vào trong, nhìn thành phố rực rỡ ngoài cửa kính.

Điện thoại bỗng hiện lên một thông báo tin tức.

Hàn Chỉ bị tuyên án vì lừa đảo tài sản và làm giả chứng cứ trong một vụ tranh chấp khác.

Tống Việt cũng bị bắt vì liên quan đến hành vi tống tiền.

Tôi nhìn dòng tin đó vài giây rồi tắt màn hình.

Không vui sướng như tưởng tượng.

Cũng không buồn.

Chỉ giống như đọc được kết cục của một người xa lạ.

Cố Dật hỏi:

“Đang nghĩ gì vậy?”

Tôi nhìn ra ngoài.

“Đang nghĩ, cuối cùng mọi chuyện cũng kết thúc rồi.”

Anh nói:

“Không.”

Tôi quay sang nhìn anh.

Cố Dật mỉm cười.

“Là bắt đầu.”

Tôi ngẩn ra.

Sau đó cũng cười.

Phải.

Không phải kết thúc.

Là bắt đầu.

Ngày kỷ niệm kết hôn năm ấy, tôi từng đứng trước cửa phòng sinh, tận mắt nhìn người chồng mình yêu mỉm cười với đứa trẻ của người phụ nữ khác.

Khi ấy tôi tưởng trái tim mình đã chết trong cơn mưa hôm đó.

Nhưng sau này tôi mới biết.

Có những cơn mưa không phải để nhấn chìm một người.

Mà là để gột sạch những thứ bẩn thỉu bám trên người họ.

Sau cơn mưa ấy, tôi không còn là Hoắc phu nhân.

Không còn là người vợ bị bỏ quên.

Không còn là cô bạn ngu ngốc để người khác lợi dụng.

Tôi chỉ là Thẩm Chiêu.

Là người từng yêu sai, từng đau đến không thở nổi, từng bị phản bội đến tận cùng.

Nhưng cũng là người tự tay kéo mình ra khỏi vũng bùn.

Tự tay lấy lại tất cả.

Tự tay khiến những kẻ từng xem thường tôi phải cúi đầu.

Xe lăn bánh qua con đường sáng đèn.

Tôi hạ kính xuống một chút.

Gió đêm thổi vào, mát lạnh.

Tôi chạm nhẹ vào chiếc trâm trên tóc.

Rồi mỉm cười.

Đời này, tôi không cần ai cứu nữa.

Tôi chính là người cứu mình.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...