Ba Năm Trốn Chạy/Chương 4C. 4
20px

“Giả vờ thôi.” – anh cười lạnh –

“Muốn dụ tụi mình quay về.”

Đậu Đậu kéo tay áo anh:

“Cụ bệnh thì phải đến thăm chứ.”

Cố Trầm xoa đầu con:

“Vậy con trông mẹ thật kỹ, đừng để mẹ bỏ trốn nữa.”

Tôi trừng mắt:

“Đang trước mặt con mà anh dám nói vậy à!”

Anh cúi xuống nói nhỏ bên tai tôi:

“Tối nay dọn về biệt thự nhé? Phòng em bé đã chuẩn bị xong.”

Mặt tôi nóng bừng:

“… Sẽ cân nhắc.”

Biệt thự nhà họ Cố sáng rực ánh đèn.

Vừa bước vào cửa, quản gia lập tức chạy ra đón:

“Thiếu gia! Ông cụ đang đợi ở phòng hoa viên.”

Cố Trầm siết chặt tay tôi:

“Gọi là thiếu phu nhân.”

Quản gia tròn mắt:

“Ngài… tái hôn rồi ạ?”

Đậu Đậu vùng khỏi tay tôi, chạy vào trong:

“Cụ ơi! Con là Đậu Đậu nè!”

Phòng hoa viên lập tức rộn ràng.

Tôi chạy theo, thấy một ông cụ tóc bạc trắng đang run rẩy ngồi xổm ôm lấy Đậu Đậu, nước mắt lăn dài:

“Giống quá… Giống hệt lúc A Trầm còn nhỏ!”

Bà Cố đứng bên cạnh, ánh mắt phức tạp nhìn tôi:

“Ba, đây là Khương Vãn.”

Ông cụ lập tức ngẩng đầu:

“Ngoan lắm, lại đây để cụ xem mặt.”

Tôi bước lên hai bước, bỗng vấp phải thảm trải sàn.

Cố Trầm lao tới đỡ lấy tôi, ánh mắt ông cụ ngay lập tức dán chặt vào bụng tôi:

“Đây là… lại mang thai?”

Căn phòng im phăng phắc.

Cố Trầm bình thản chỉnh lại váy cho tôi:

“Vừa tròn hai tháng.”

Ông cụ bỗng quát lớn khí thế hừng hực:

“Mau mang cặp vòng long phượng của ta tới đây!”

Cố Trầm ghé tai tôi cười khẽ:

“Thấy chưa? Anh đã bảo là ông giả vờ mà.”

Trên đường về, Đậu Đậu ngủ ngoan trong ghế an toàn.

Cố Trầm lái bằng một tay, tay còn lại đan chặt với tay tôi:

“Mai đi xem lại biệt thự nhé? Phòng em bé anh cho sửa lại theo đúng sở thích của em rồi.

Tôi nhìn ánh đèn loang loáng ngoài cửa sổ:

“Cố Trầm, mẹ anh… thật sự chấp nhận em rồi sao?”

Anh siết tay tôi:

“Bà ấy giờ sợ em chạy mất hơn.”

Dừng đèn đỏ, anh nghiêng người sang hôn tôi một cái.

Phía sau có tiếng còi xe, anh thản nhiên ngồi thẳng lại:

“Lần này, không ai cản được nữa.”

Ánh đèn đường lập lòe hắt vào xe, tôi thấy chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út anh lấp lánh lặng lẽ.

Cuộc ly hôn ngốc nghếch ba năm trước, cuối cùng đã khép lại trọn vẹn.

Biệt thự của Cố Trầm vẫn như xưa.

Cả giàn hoa tử đằng trước cửa vẫn đong đưa trong gió.

Chỉ là… trên tường rào có thêm hàng rào thấp thấp – phòng tôi lại trèo tường trốn.

“Anh nghiêm túc đấy à?” – tôi chỉ vào hàng rào.

Cố Trầm bế Đậu Đậu xuống xe:

“Phòng người quân tử thì ít, phòng người em thì nhiều.”

Anh một tay mở cổng sắt. Ánh trăng chiếu xuống bãi cỏ – giữa sân đặt một tòa lâu đài Lego khổng lồ.

Đậu Đậu trong mơ lẩm bẩm:

“Ba ơi… chơi lắp tên lửa…”

Cố Trầm cúi đầu hôn lên tóc con:

“Mai mình làm luôn.”

Phòng ngủ chính được thay toàn bộ drap màu tím nhạt – đúng tông tôi thích.

Cố Trầm đặt Đậu Đậu vào phòng trẻ em xong quay lại, thấy tôi đang đứng trong phòng thay đồ ngẩn người – cả một dãy quần áo mới tinh, sắp xếp theo màu, còn nguyên tag.

“Tháng nào anh cũng mua,” – anh ôm tôi từ phía sau –

“nghĩ nếu em quay về thì sẽ có cái mặc.”

Tay tôi chạm phải một bộ váy ngủ lụa mỏng, mặt lập tức đỏ bừng:

“Cái này… cũng mua cho em?”

Anh khẽ cắn vành tai tôi:

“Tối nay mặc luôn.”

Nửa đêm, tiếng sấm đánh thức tôi. Bên cạnh trống trơn.

Tôi mở cửa phòng trẻ, thấy Cố Trầm đang ngồi trên sàn, đắp chăn lại cho Đậu Đậu.

Mấy quyển sách tranh rơi lung tung, một cuốn lật ra đúng trang “Bố tớ là siêu nhân.”

Anh khẽ vuốt chữ in trên sách, ánh mắt dịu dàng đến mức khiến người ta nghẹn lời.

Tôi định lặng lẽ rời đi, nhưng bị gọi lại:

“Lại đây.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...