Anh kéo tôi đến bên cửa sổ, ngoài kia mưa như trút nước.
“Đêm em bỏ đi cũng mưa như thế này.” – anh khẽ nói –
“Anh đuổi đến sân bay thì máy bay đã cất cánh.”
Tia sét lóe lên, chiếu rõ vết sẹo dài bên má anh – dấu tích từ vụ tai nạn năm ấy.
Tôi nghẹn lời:
“Hồi đó bác sĩ nói… có thể…”
“Dù có tàn phế cũng phải tìm được em.” – anh bật cười chua chát –
“Kết quả là em đến siêu âm cũng dùng tên giả.”
Tiếng mưa đập lên kính cửa, giống hệt âm thanh đêm mưa ba năm trước.
Sáng hôm sau, chuông cửa vang lên đánh thức cả nhà.
Cố Trầm choàng áo choàng ra mở cửa, tôi nghe tiếng bà Cố nói nhỏ:
“Ông cụ nhờ mang sang thực đơn cho bà bầu.”
Từ khe cửa, tôi còn thấy bà ấy xách theo một chiếc hộp trang sức.
“Tặng cho Khương Vãn.” – bà Cố tránh ánh mắt tôi, lúng túng quay đầu đi –
“Vòng ngọc truyền đời của nhà họ Cố, chỉ dành cho con dâu trưởng.”
Cố Trầm nhướng mày:
“Giờ chịu nhận cô ấy là con dâu trưởng rồi à?”
Bà Cố liếc xéo anh:
“Con bé sắp sinh đứa thứ hai rồi đấy!”
Rồi bà nhìn thấy tôi đứng ở hành lang, ho nhẹ đầy ngượng ngùng:
“… Mang thai thì đừng ăn đồ lạnh.”
Nói xong bà dúi đồ vào tay Cố Trầm, quay lưng đi thẳng, giày cao gót nện xuống nền đá nghe “cộp cộp” đầy khí thế.
Trong lúc ăn sáng, Đậu Đậu phát hiện chiếc khóa vàng trong hộp trang sức.
“Cho con à?” – Thằng bé giơ lên cái khóa khắc chữ “trường mệnh bách tuế” hỏi.
Cố Trầm gắp trứng ốp vào bát tôi:
“Cho em gái con.”
Đậu Đậu mắt sáng rực:
“Thật sự là em gái hả?”
“Ba đoán thôi.” – tôi xoa đầu con – “Cũng có thể là em trai.”
Cố Trầm bỗng đặt tách cà phê xuống:
“Anh mơ thấy một bé gái mặc váy hồng, buộc tóc hai bên, cứ bắt anh bế.”
Đậu Đậu phấn khích đập bàn:
“Con muốn em gái!”
Nắng sớm hắt qua cửa kính, Cố Trầm dưới gầm bàn khẽ móc chân vào tôi:
“Vậy vợ à, chúng ta phải cố gắng thực hiện nguyện vọng của con trai thôi.
”
Buổi chiều, anh nhất quyết dắt cả nhà đi mua đồ sơ sinh.
Ở khu đồ bé gái toàn màu hồng, anh cầm hai bộ váy nhỏ xíu giơ lên:
“Cái nào đẹp hơn?”
Tôi bất lực:
“Giờ mua sớm quá mà.”
“Không sớm.” – anh quay sang nhân viên – “Gói hết cả bộ sưu tập này lại. Con gái tôi xứng đáng với thứ tốt nhất.”
Đậu Đậu ôm một con thú nhồi bông cao hơn người, lạch bạch chạy tới:
“Cho em gái nè!”
Đi ngang khu đồ bé trai, Cố Trầm chẳng thèm liếc.
Tôi kéo tay anh:
“Lỡ là con trai thì sao?”
Anh nhíu mày suy nghĩ đúng ba giây, tiện tay vơ đại một bộ jumpsuit màu xanh:
“Tạm được.”
Nhân viên bán hàng phì cười:
“Em bé nhà anh chắc chắn là công chúa nhỏ rồi.”
Trên đường về, Cố Trầm nhận được điện thoại công ty.
“Ừ, tạm dừng vụ thâu tóm đó.” – anh vừa lái xe vừa đáp –
“Tôi xin nghỉ thai sản nửa năm.”
Tôi suýt sặc nước:
“Từ khi nào anh có thai sản?!”
“Mới ban hành.” – anh điềm nhiên –
“Nội quy mới của nhà họ Cố.”
Dừng đèn đỏ, anh bất ngờ nghiêng người qua sờ bụng tôi:
“Công chúa nhỏ, đạp một cái cho ba coi nào?”
Tôi hất tay anh ra:
“Mới hai tháng, làm gì đạp được!”
Từ ghế sau, Đậu Đậu bập bẹ bắt chước:
“Em gái đạp đạp!”
Cố Trầm cười nghiêng cả tay lái, suýt vượt đèn đỏ.
Tối hôm đó, biệt thự đón một vị khách không mời.
Người đứng trước cửa là một tiểu thư ăn mặc cầu kỳ, trông quen mặt – hình như là con gái nhà danh giá nào đó. Nhìn thấy tôi mặc tạp dề, cô ta trông như vừa nuốt nhầm ruồi:
“Anh Trầm… đây là?”
Cố Trầm khoác tay ôm eo tôi:
“Vợ tôi.”
Cô ta gượng cười:
“Nghe nói hai người ly hôn rồi mà…”
“Tái hôn rồi.” – anh dứt khoát –
“Con thứ hai cũng sắp chào đời.”
Cô ta mặt trắng bệch bỏ chạy.
Tôi nhéo anh một cái:
“Người cũ của anh à?”
“Ông nội nhét vào,” – anh ấm ức –
Chaporia
Bình Luận (0)