Ba Năm Trốn Chạy/Chương 9C. 9
20px

“Anh ấy bảo là biện pháp “kiểm soát rủi ro”.”

“Được đấy,” – Lâm Duyệt đảo mắt –

“Tổng tài Lạnh lùng năm nào giờ thành chồng quốc dân.”

Cố Trầm bưng dĩa trái cây vào đúng lúc:

“Dạo này Chu Dư Bạch đang ở châu Phi đào mỏ, có cần anh điều chuyên cơ đón về?”

Lâm Duyệt lập tức vồ tới đuổi đánh, tôi nhìn hai người họ giỡn như trẻ con mà cười đến đau bụng.

Đột nhiên, một cơn đau dữ dội ập tới.

“Cố Trầm…” – tôi túm chặt drap giường –

“Hình như… em vỡ ối rồi.”

Cả biệt thự lập tức náo loạn như có cháy.

Trên xe cấp cứu, tay Cố Trầm run như cầy sấy, nắm tay tôi chặt tới mức phát run:

“Thở nào, hít thở theo anh… đừng sợ, vợ ơi…”

Tôi đau đến mức cấu anh tím bầm:

“Câm miệng!”

Tới bệnh viện, bác sĩ kiểm tra xong cau mày:

“Cổ tử cung mở quá nhanh, không kịp gây tê rồi.”

Cố Trầm đỏ mắt:

“Vậy khỏi đẻ nữa! Mổ luôn đi!”

“Cố Trầm!” – tôi túm cổ áo anh gầm lên –

“Anh tỉnh táo chút được không?!”

Một cơn co thắt khác kéo đến khiến mắt tôi tối sầm.

Trong cơn mơ hồ, tôi nghe thấy anh gào khản giọng ngoài phòng sinh:

“Bác sĩ! Cứu vợ tôi! Giữ vợ, nhất định phải giữ vợ!”

Cuối cùng, y tá cũng không chịu nổi, đuổi thẳng anh ra ngoài.

Trong phòng sinh, tôi nghe tiếng anh la hét ngoài kia mà tự dưng có thêm sức mạnh.

Lần rặn thứ ba, một tiếng khóc trong trẻo vang lên.

“Chúc mừng, bé gái khỏe mạnh!” – bác sĩ đặt cô bé còn nhăn nheo lên ngực tôi.

Cửa phòng bị đẩy tung.

Cố Trầm lao vào suýt vấp, nhào tới hôn lên trán tôi, rồi hôn con gái, cuối cùng gục mặt vào hõm cổ tôi –

Tôi cảm nhận được giọt nước nóng hổi thấm ướt cổ áo.

“Vợ ơi…” – anh nghẹn ngào –

“Chúng ta đừng sinh thêm nữa.”

Ngoài khung cửa, bình minh rạng rỡ chiếu sáng cả gia đình bốn người.

Lần này, thật sự viên mãn.

Cố Trầm đặt tên con gái là Cố Niệm Vãn.

Chữ mực trên giấy khai sinh còn chưa khô, anh đã chụp hình đăng lên story:

【Tiểu tình nhân của tôi chính thức ra mắt.】

Ảnh là bé sơ sinh nằm cạnh giường bệnh.

Lâm Duyệt bình luận dưới bài:

【Cố tổng bị hack tài khoản rồi à?】

Ba phút sau, Cố Trầm lại đăng thêm dòng:

【Cảm ơn bà xã @Khương Vãn đã cho anh đủ nếp đủ tẻ.】

Tôi nằm trên giường, cười đến mức đau cả vết mổ.

Trong tháng ở cữ, Cố Trầm chuyển hẳn văn phòng về phòng ngủ.

Sáng nào cũng họp online. Các giám đốc lên hình thì phía sau là tiếng trẻ con khóc với tiếng tôi rít lên “nhỏ thôi!”

Một lần, giám đốc tài chính đang trình bày số liệu, thì Niệm Niệm gào khóc inh ỏi.

Cố Trầm mặt không đổi sắc:

“Tạm dừng. Con gái tôi đói rồi.”

Toàn bộ màn hình đều thấy tổng giám đốc pha sữa, thay bỉm, rồi đưa bình sữa cho tôi:

“Bà xã, vừa đủ ấm rồi đấy.”

Hôm sau, toàn công ty nhận được một email:

《Cẩm Nang Chăm Sóc Trẻ Sơ Sinh》

Đậu Đậu mê tít em gái.

Tan học về là rửa tay, chạy thẳng đến nựng em.

“Mẹ ơi…” – bé ghé bên nôi, thì thầm –

“Sao em gái giống khỉ vậy?”

Cố Trầm đang bóp chân phù nề cho tôi, bật cười:

“Con hồi nhỏ còn giống hơn.”

Tôi đá anh:

“Nói bậy! Đậu Đậu sinh ra đã xinh rồi.”

Anh hôn lên chân tôi:

“Giống em.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...