Ba Năm Trốn Chạy/Chương 10C. 10
20px

Ánh nắng hắt qua rèm cửa. Niệm Niệm trong nôi bỗng nhoẻn miệng cười.

Tiệc đầy tháng, nhà họ Cố đãi 30 bàn.

Tôi mặc sườn xám đặt may riêng, bế Niệm Niệm nhận lời chúc từ khách khứa.

Ông cụ nhà họ Cố cười đến không ngậm miệng, trao ngay ngọc bội gia truyền cho chắt gái.

Bà Cố bế Đậu Đậu tiếp khách, mắt thì cứ liếc nhìn sang tôi.

Cố Trầm ghé tai tôi nói nhỏ:

“Đi đi. Mẹ muốn bế Niệm Niệm mà ngại mở lời.”

Tôi đưa con sang.

Bà Cố run tay đón lấy, nghẹn ngào:

“Mắt nó giống y hệt Vãn Vãn…”

Đây là lần đầu tiên bà gọi tôi là Vãn Vãn.

Giữa tiệc, không thấy Cố Trầm đâu.

Tìm khắp vườn hoa mới thấy anh trốn sau hòn non bộ gọi điện:

“Phải toàn màu hồng… ừ, thêm cả ngựa xoay…”

Tôi lặng lẽ tới gần:

“Tổng giám đốc Cố đặt quà cho “tiểu tình nhân” nào vậy?”

Anh hoảng hồn làm rơi cả điện thoại, lập tức kéo tôi vào lòng:

“Quà sinh nhật 1 tuổi cho Niệm Niệm… bản sao lâu đài Disney.”

“Mới đầy tháng mà.”

“Chuẩn bị sớm,” – anh nghiêm túc –

“Con gái Cố Trầm, phải có những gì tốt nhất.”

Gió đêm nhè nhẹ thổi. Anh cúi đầu hôn lên trán tôi:

“Cảm ơn em, đã cho anh một gia đình.”

Khuya hôm đó về nhà, hai nhóc ngủ say.

Cố Trầm nhất quyết đòi gội đầu cho tôi.

Anh gội rất nhẹ nhàng, như nâng niu báu vật.

Bọt xà phòng trôi dọc theo tóc, anh đột nhiên thì thầm:

“Anh mua lại căn nhà cũ ở B thị rồi.”

Tôi khựng lại – đó là nơi chúng tôi từng sống sau hôn nhân.

“Anh cải tạo lại thành phòng kỷ niệm,” – anh vừa xả nước vừa cười –

“Từng món đồ từ ngày quen em, đều giữ lại.”

Tôi xoay người ôm anh, mái tóc ướt nhẹp dính lên áo sơ mi:

“Cố Trầm, em từng nói em yêu anh chưa?”

Anh khựng lại hai giây, rồi bế thốc tôi ra khỏi phòng tắm:

“Nói lại lần nữa!”

“Em yêu anh.”

“Vẫn chưa đủ.”

Cố Trầm đặt tôi ngồi trước bàn trang điểm, rút thỏi son ra viết lên gương:

“Khương Vãn yêu Cố Trầm – 2023.10.15”

Anh cúi xuống cắn nhẹ vành tai tôi, giọng trầm khàn:

“Mỗi ngày nói một lần.

Anh sẽ viết đầy cả bức tường.”

Mùa xuân năm sau, Cố Trầm bất ngờ tuyên bố:

“Chúng ta phải đi hưởng tuần trăng mật bù.”

Trên chuyên cơ riêng, tôi ôm Niệm Niệm cho bú, Đậu Đậu dán mặt vào cửa sổ ngắm mây.

Tiếp viên mang nước tới đúng lúc Cố Trầm đang lóng ngóng pha sữa.

Tôi nín cười:

“Tổng giám đốc Cố, hình tượng bá tổng của anh sụp rồi.”

Anh lườm tôi, bàn tay còn dính bột sữa bẹo má:

“Cũng tại em cả đấy.”

Hạ cánh ở Maldives, biển xanh cát trắng đẹp như mơ.

Cố Trầm một tay bế con gái, một tay dắt con trai, bất ngờ quỳ một gối trên bãi cát:

“Khương Vãn, lấy anh thêm một lần nữa nhé.”

Niệm Niệm trong tay anh bật cười khúc khích, bàn tay nhỏ xíu đập lên mặt ba.

Đậu Đậu học theo, rút ra một chiếc nhẫn Lego:

“Mẹ gả cho ba nha!”

Hoàng hôn buông xuống, bóng bốn người kéo dài trên cát, dài đến mức đủ che phủ cả quãng đời còn lại.

Hôm về nước, Cố Trầm bí mật bịt mắt tôi.

Khi mở mắt, tôi đang đứng trước trung tâm giáo dục sớm B thị – nơi ba năm trước Đậu Đậu từng điền nhầm người liên hệ khẩn cấp.

Tôi nghẹn giọng:

“Anh dẫn em đến đây để ôn lại ký ức đau thương à?”

Anh không nói gì, chỉ nắm tay hai con dẫn vào trong.

Nhân viên nhanh chóng bước ra:

“Cố tiên sinh, mọi thứ đã chuẩn bị xong theo yêu cầu.”

Bên trong lớp học, cả bức tường dán kín ảnh gia đình –

Từ lần đầu Đậu Đậu tập bò, đến lễ đầy tháng của Niệm Niệm,

Từ ngày hai vợ chồng tái hôn đến những chuyến du lịch bốn người.

Ở chính giữa là tấm ảnh gia đình lớn, bên dưới viết dòng chữ:

“Cảm ơn sai lầm, để thành toàn điều đúng đắn.”

Cố Trầm vòng tay ôm tôi từ phía sau, thì thầm bên tai:

“Khương Vãn, lần này đến lượt anh theo đuổi em cả đời.”

Ngoài cửa sổ, hoa anh đào bay bay, hai đứa trẻ đang chơi đùa trên tấm thảm mềm.

Trong khung cảnh ấy, tôi bỗng hiểu ra —

Tình yêu đẹp nhất chưa bao giờ là không tì vết,

mà là sau tất cả phong ba, vẫn chọn nắm chặt tay nhau.

-HẾT-

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...