8
Cánh cửa đóng sầm lại, tôi chìm vào bóng tối. Muốn vùng vẫy, nhưng yếu đến mức không còn chút sức lực nào.
Rất nhiều chuyện dần trở nên rõ ràng trong đầu. Ví dụ như cái giá của việc làm Phật thủ nữ muốn gì được nấy.
Tôi thầm nghĩ, sự suy yếu dần của mình đã là câu trả lời. Dù sao thì trên đời này làm gì có chuyện tốt gì mà không phải trả giá?
Trong cơn mê man, tôi như nghe thấy mấy đứa trẻ vỗ tay hát đồng d.a.o:
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
[Trẻ con vàng, trẻ con bạc, không bằng trẻ con tay Phật.Cầu tài được tài, cầu con được con, đỗ đạt làm quan, đều đến tìm trẻ con của ta.
Mẹ thương, cha khen, vàng bạc chảy về nhà.
Nhà này cầu xong nhà kia mong, bản lĩnh chẳng kém Bồ Tát.
Nếu hỏi cái giá, trẻ con tay Phật lấy mạng mà đổi.
Đôi tay Phật giấu huyền cơ, c.h.ặ.t đi mới được gả cho người tốt.]
Không biết đã qua bao lâu.
Một bát cháo loãng được nhét vào qua khe cửa, tôi lặng lẽ đổ đi, rồi đẩy bát ra ngoài.
Chiếc bát mãi không được lấy đi, bên ngoài vang lên tiếng cãi vã.
Tôi áp tai vào cửa nghe hình như là cha mẹ tôi, còn có cả bà Xa!
Họ đến cứu tôi sao?
“Tao biết con bé Lý Ngọc Nhi nhà tao bị mày giấu rồi, mày chối cũng vô ích!” – Giọng mẹ tôi vang lên.
“Ngọc Nhi đã ở với tôi, cả làng Tiêu Gia đều biết cô ấy là vợ tôi. Chỉ dựa vào ba người các người mà muốn đưa cô ấy đi à?” Tiêu Dương Quang cười.
“Huống hồ giấy nợ của con trai các người còn trong tay tôi. Nó vay tôi không ít tiền, Lý Ngọc Nhi chính là vật thế chấp. Muốn người thì trả tiền trước.”
“Thằng nghèo rách như mày mà có tiền cho vay à? Chúng tao không nhận!”
“Giấy trắng mực đen đây, không nhận thì có chỗ khác nhận. Với lại con gái các người là tự nguyện theo tôi, cả làng đều có thể làm chứng.”
Giọng hắn không lớn, nhưng chặn họng mẹ tôi hoàn toàn.
Đến lượt cha tôi ho một tiếng, mở miệng thì đổi giọng:
“Con rể à, đừng hiểu lầm.
Chúng tôi cũng không nhất định phải đưa nó về. Nhưng dù sao chúng tôi nuôi nó bao nhiêu năm, khó khăn lắm mới chờ nó đến 24 tuổi cũng không thể tay trắng được.”
“Đúng đúng, ý chính là vậy.” Mẹ tôi nói theo.
“Nó là nữ Phật thủ mà đã theo người ta thì cũng chẳng còn giá trị nữa, chi bằng… chia ra.”
“Chia kiểu gì? Cô ta là người sống mà?” Tiêu Dương Quang hỏi.
Im lặng hồi lâu.
Cha tôi mới hạ giọng nói: “Chúng tôi… lấy một bàn tay của nó.”
9
Bà Xa chậm rãi mở miệng giải thích.
Toàn bộ pháp lực của nữ Phật Thủ đều nằm ở đôi Phật thủ đó.
Đôi tay ấy tuy mọc trên người tôi, nhưng lại không thể xem là một phần của cơ thể tôi.
Người thân cung phụng ăn ngon uống tốt cho nữ Phật Thủ, là vì bản thân nữ Phật Thủ cần dùng tinh huyết sinh mệnh của mình để nuôi dưỡng đôi tay đó.
Đợi sau hai lần năm tuổi bản mệnh, Phật thủ mới coi như được nuôi thành, có thể chín muồi mà rụng.
“Đúng vậy, từ nhỏ chúng tôi nuôi nó ăn ngon uống tốt, đó đều là chi phí, ít nhất cũng phải chia cho chúng tôi một nửa chứ.”
Tôi nghe thấy Tiêu Dương Quang đáp một câu:
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
“Được thôi. Đúng lúc mấy hôm nay cô ta còn giận dỗi với tôi, dọa là không muốn làm nữa.”
Mẹ tôi cười khì khì:
“Đến nước này rồi, nó nói không muốn làm cũng vô dụng, Phật thủ đã thành rồi, nó cũng chẳng còn giá trị gì nữa.”
“Vậy quyết định thế nhé, các người uống trà đi, tôi đi mài d.a.o c.h.ặ.t củi.”
Tiếng bước chân của Tiêu Dương Quang tiến lại gần.
Hắn bước vào phòng củi, ngay trước mặt tôi bắt đầu mài d.a.o.
“Nghe hết rồi chứ? Yên tâm, tôi sẽ mài d.a.o thật bén, không để cô chịu quá nhiều đau đớn.”
Không bao lâu sau, cha mẹ tôi và bà Xa cũng đi vào.
Mẹ tôi nhìn kỹ hai tay tôi, có chút do dự:
Chaporia
Bình Luận (0)