20px

“Hai tay giống nhau không? Chọn tay trái hay tay phải đây?”

Cha tôi thì đứng bên chỉ huy: “Con rể ngoan, lát nữa tôi giữ nó bên này, cậu c.h.é.m đi.”

Giọng điệu của họ nhẹ nhàng như lúc g.i.ế.c heo ngày Tết, từ đầu đến cuối không thèm nhìn tôi lấy một cái.

Chỉ có bà Xa đi đến trước mặt tôi, ngồi xổm xuống, đưa tay sờ soạng mặt tôi.

Tôi ghê tởm đến cực điểm, dùng đầu đập mạnh vào bà ta.

Nhưng tôi yếu đến mức không thể làm bà ta bị thương dù chỉ một chút.

Bà ta phát ra tiếng cười hài lòng: “Sắp rồi… sắp rồi…”

Tiêu Dương Quang đã mài xong d.a.o.

Mẹ tôi kéo mạnh tôi lại, đẩy tôi ngã trước khúc gỗ c.h.ặ.t củi.

Tôi vùng vẫy, nhổ mạnh một bãi đờm vào mặt bà:

“Từ nhỏ đến lớn tôi kiếm tiền cho cái nhà này còn ít à? Các người còn không bằng súc sinh, xứng làm cha mẹ sao?!”

Mắt bà ta đỏ lên, tát mạnh tôi một cái:

“Phi! Con nhỏ mệnh tiện! Nếu không phải bà nội mày nói giữ mày lại có ích, tao đã vứt mày xuống mương thối rồi! Nuôi heo nuôi dê còn g.i.ế.c lấy thịt, nếu không phải thấy mày kiếm được chút tiền, ai rảnh mà nuôi không mày hơn hai chục năm!”

“Nhưng giờ Phật thủ đã thành rồi, cuối cùng cũng không cần nuôi đồ vô dụng như mày nữa!”

Tiêu Dương Quang bước về phía tôi, con d.a.o trong tay phản chiếu ánh lạnh ghê người.

Cha tôi ngồi đè lên lưng tôi, một tay giữ c.h.ặ.t cánh tay tôi, tay kia ép bàn tay tôi lên khúc gỗ, hét lên:

“Nào, con rể ngoan, nhắm cho chuẩn, c.h.é.m vào đây!”

Toàn thân tôi dựng hết lông tóc trong khoảnh khắc đó.

Tôi vừa vùng vẫy vừa khóc thét: “Tiêu Dương Quang, anh điên rồi sao?!”

Đột nhiên, tôi cảm thấy áp lực trên cánh tay mình bỗng nhẹ đi.

Ngay sau đó, cha tôi ngã sấp xuống đất.

Mẹ tôi hoảng hốt, vội chạy tới lật ông ta lại: “Ông ơi, ông sao thế, đừng dọa tôi!”

Chỉ thấy miệng cha tôi méo xệch, mắt trợn, toàn thân co giật không ngừng.

Mẹ tôi còn chưa kịp khóc thành tiếng, cũng co giật rồi ngã vật xuống đất. Chỉ có bà Xa mù là không sao.

“Thằng nhóc c.h.ế.t tiệt, tao không có mắt nhưng nhìn thấu tất cả. Mày đã hạ t.h.u.ố.c bọn họ.”

Tiêu Dương Quang hơi bất ngờ, nhưng nhanh ch.

óng cười nhạt:

“Bà biết bói toán mà, lúc trước chính bà xúi cha tôi đưa tôi đi tìm nữ Phật Thủ phải không? Bà nhìn ra tôi hạ t.h.u.ố.c mà không nói, chẳng phải các người cùng phe sao?”

Hắn chỉ vào tôi: “Hay là bà đến cứu cô ta?”

Bà Xa lắc đầu: “Tao chỉ là bà già mù, cứu được ai chứ? Tao biết, mày giữ lại cô ta là vì muốn cứu người chị đã phát điên của mày.”

“Chém tay cô ta đi, một đôi Phật thủ có thể giải trăm loại khổ trên đời.”

“Tôi với bà không thù không oán, tại sao bà hại tôi?!”

Trực giác mách bảo tôi, mục đích của bà ta không hề đơn giản.

“Ồ, vẫn còn sức mà hét à? Cháo lúc nãy không ăn?” – Tiêu Dương Quang chép miệng.

“Ăn vào thì cô đã không thấy đau rồi.”

Tôi cố đứng dậy nhưng bị hắn giẫm xuống đất. Hắn cúi sát tai tôi, giọng vẫn dịu dàng như trước:

“Nếu sớm biết chỉ cần c.h.ặ.t t.a.y cô là được, tôi đã không cần đóng kịch với cô lâu như vậy.”

“Tiêu Dương Quang, anh không thể tin bà ta!”

Tôi liều mạng vùng vẫy. Nhưng giờ hắn khỏe mạnh, lực lớn vô cùng.

Hắn vung d.a.o lên, c.h.é.m xuống dứt khoát, c.h.ặ.t đứt một bàn tay của tôi.

Tôi sợ hãi nhắm c.h.ặ.t mắt. Nhưng ngoài dự đoán, cổ tay tôi không chảy một giọt m.á.u, cũng không thấy đau, chỉ có cảm giác tê tê ngứa ngứa.

Tiêu Dương Quang mừng như điên, nhặt bàn tay đứt lên nhét vào lòng. Nhưng ngay giây sau, trên người hắn bốc lên lửa. Chỉ vài giây, hắn biến thành một quả cầu lửa.

10

Trong tiếng kêu t.h.ả.m thiết của Tiêu Dương Quang, bà Xa bật cười, cười đến khi hốc mắt khô quắt chảy ra nước mắt lấp lánh.

Ngay sau đó, bà ta lật mí mắt, trong hốc mắt khô héo của bà, lại mọc ra hai con mắt mới.

“Ngày này, ta chờ hơn hai mươi năm rồi.”

Bà ta mê mẩn sờ đôi mắt của mình.

“Bà nội cô là bà đỡ, quá rõ kết cục của một đứa bé gái, nên cầu ta tìm cách giữ mạng cho cô.”

“Nhưng bà ta không ngờ cô thật sự là nữ Phật Thủ. Những người như chúng ta, dù mang Phật thủ hay Phật nhãn, đều là đến để trải qua kiếp nạn.”

“Năm 24 tuổi, ta mất hai con mắt, do chính người chồng của ta ra tay, bởi vì quy tắc từ xưa là, người ra tay phải là người mà ta từng động lòng.”

“Vốn dĩ đó không phải thứ thuộc về chúng ta, nên phải để người mình yêu mang nó đi dâng lên thần minh.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...