20px

Bà ta cười, tôi cuối cùng cũng nghe rõ lời ca mà bà ta vẫn lẩm bẩm:

[Nếu hỏi cái giá là gì, nữ Phật Thủ dùng mạng để trả. Một đôi tay Phật giấu huyền cơ, c.h.ặ.t đi để gả cho người tốt.]

Tôi cuối cùng cũng hiểu.

Bà Xa là cố ý.

Thực ra, sau khi chín muồi, nữ Phật Thủ không nhất thiết phải c.h.ặ.t t.a.y.

Cô ta có thể tiếp tục dùng sinh mệnh của mình để cứu người.

Chỉ là nếu không c.h.ặ.t, lễ vật đời trước sẽ không thể thu hồi.

Tất cả giống như một vòng luân hồi.

Bà Xa dẫn cả nhà Tiêu Dương Quang tới, vì bà ta sớm biết tôi sẽ nảy sinh tình cảm với hắn.

Trước đó giúp tôi, cũng là để sau này dùng tay tôi đổi lại đôi mắt của bà ta.

Tiêu Dương Quang vì muốn cứu chị, nghe lời dụ dỗ, c.h.ặ.t t.a.y tôi, trở thành vật hiến tế.

Lúc này, hắn biến thành quả cầu lửa, lăn lộn khắp nơi, cố gắng dập lửa, nhưng ngọn lửa trên người hắn lại bén vào đống rơm trong phòng củi.

Lửa cháy ngày càng lớn.

Tiếng hét của hắn dần yếu đi.

Tôi nhìn thân xác cháy đen của hắn và ca mẹ nằm bất tỉnh trên đất lần cuối, quay người chạy ra ngoài, khóa cửa lại.

Bà Xa hoảng hốt. Bà ta chân yếu, không theo kịp, bị tôi nhốt lại trong phòng củi.

Bà ta đập cửa điên loạn: “Cô không thể nhốt tôi! Ngoài tôi ra, không ai dạy cô cách tìm người kế nhiệm! Cô sẽ vĩnh viễn không có tay, vĩnh viễn là kẻ tàn phế! Cô sẽ mắc kẹt trong vòng luân hồi này, mãi mãi không thoát ra được!”

Tôi cười.

Giải thoát là gì chứ?

Tiêu Dương Quang từng nói, cuộc đời tệ hại này hắn không muốn tiếp tục.

Tôi cũng vậy.

Tôi chẳng qua chỉ là một cái bình trồng quả.

Giống như dây dưa hấu, quả chín thì dây cũng héo.

Người ta bày quả ngon lên bàn thờ, dâng cho thần linh để cầu mong điều ước.

Còn tôi, chỉ chờ mục rữa tàn lụi.

Năm sau, lại có một cô gái khác bước vào con đường cũ.

Đây là phúc lành hay lời nguyền?

Nghĩ đến đây, trong lòng tôi lại dâng lên nỗi chán ghét sâu sắc.

Tôi mệt rồi, chi bằng hủy diệt tất cả.

Không lâu sau, tiếng đập cửa biến mất, chỉ còn giọng nói yếu ớt của bà ta:

“Lý Ngọc Nhi, vì tức giận nhất thời mà làm vậy, cô hồ đồ rồi.”

Tôi nghĩ một lúc, ngồi xuống hỏi:

“Bà từng c.h.ế.

t chưa? Chưa đúng không?”

“Vậy sao bà biết cái gọi là luân hồi là thật, hay chỉ là lời người ta bịa ra?”

Bà ta chắc chắn: “Mắt ta đã trở lại, đó chính là bằng chứng!”

“Tùy bà. Nhưng với tôi, báo thù quan trọng hơn giải thoát.”

Tôi cúi đầu, giọng kiên định: “Nếu phải chọn, tôi chọn báo thù.”

Ngọn lửa càng lúc càng lớn, thiêu rụi tất cả.

Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD

Ngoại truyện: Lý Thiếu Cường

1

Rõ ràng tôi là đứa con trai duy nhất trong nhà, nhưng lại không phải người được ưu ái nhất.

Vì chuyện này mà tôi không ít lần bị đám Trương Đại Cường cười nhạo:

“Nhà mày có đồ ăn ngon đồ uống tốt đều phải ưu tiên chị mày trước.”

“Chị bọn tao thì đến bàn ăn còn không được lên, chỉ được ăn đồ thừa của tụi tao, còn phải làm việc hầu hạ nữa.”

“Uổng cho mày là con trai có giống đực, sống còn không bằng một con đàn bà!”

Khốn kiếp!

Sau này tôi mới biết, chị tôi thân phận đặc biệt, có thể kiếm tiền cho gia đình, nên dù có không phục thế nào tôi cũng chỉ có thể nhịn.

Cha mẹ bảo tôi chịu đựng, nói sau này sẽ không thiếu phần của tôi.

Kết quả đợi khi tôi lớn lên, cái “phần” mà họ nói lại là ở rể nhà họ hàng của trưởng thôn!

Cha tôi nói, họ hàng nhà trưởng thôn là người làm ăn, trong nhà chỉ có một đứa con gái, tôi mà qua đó thì sau này sẽ là người thừa kế.

Thêm vào đó quyền thế của trưởng thôn rất lớn, nghe qua đúng là một mối hôn sự không tệ.

Nhưng tôi lén đi xem thử thì thấy con nhỏ đó xấu đến phát sợ.

Trương Đại Cường và đám tay sai lại cười nhạo tôi:

“Thằng tình nhân của chị mày thì mặt mày sáng sủa, còn vợ mày nhìn như hiện trường t.a.i n.ạ.n xe vậy.”

“Ha, nhà nó trước giờ vẫn vậy mà, chị nó cái gì cũng đè đầu nó.”

“Nếu không có chị nó, trưởng thôn thèm nhìn nó à? Thằng này được lợi còn làm bộ, cũng không tự xem mình xứng không, được làm trai bao cũng là lời cho nó rồi!”

Tôi tức điên lên, không nhịn được mà đ.á.n.h nhau với bọn nó, chúng đông hơn nên tôi chẳng chiếm được chút lợi nào.

Tôi chạy về nhà phản đối với cha mẹ, tôi không đồng ý mối hôn sự này, tôi đường đường là đàn ông, tuyệt đối không đi ở rể cho một con xấu xí!

Kết quả cha tôi vì muốn lấy lòng chị tôi lại đ.á.n.h tôi một trận.

Tôi tức đến mức tối đó không ăn cơm.

Tôi hận tất cả bọn họ!

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...