20px

2

Buổi tối, mẹ tôi bưng một bát mì trứng lén vào phòng.

“Cường Tử, cha mẹ đều vì tốt cho con, con là đứa con trai duy nhất, sao tụi ta có thể hại con được?”

Tôi đẩy bát mì sang một bên:

“Nếu vì tiền, chị con kiếm được mà, sao lại đẩy con ra? Bao năm nay hai người chỉ lo đếm tiền, ruộng trong nhà bỏ hoang hết rồi.”

Mẹ tôi hạ giọng:

“Cường Tử, mẹ nói cho con nghe, đừng có nói ra ngoài.”

“Chị con… sắp không dùng được nữa rồi, sau này sẽ ra sao, tụi ta cũng chưa biết.”

Không dùng được nữa? Ý gì chứ?

Tôi không hiểu, nhíu mày nhìn bà.

Bà thở dài: “Bà Xa chỉ nói thiên cơ không thể tiết lộ, đợi đến khi chị con đủ 24 tuổi thì lại đi tìm bà ta.”

“Chị con cũng kiếm tiền không được mấy năm nữa, chúng ta phải nghĩ đường lui.”

Hay thật, bà không nói thì thôi, nói ra tôi càng tức.

Hóa ra đường lui của họ chính là tôi?

Nửa đời trước dựa vào con gái, nửa đời sau ăn bám con trai?

Tôi đột nhiên có chút thương chị mình, chẳng trách chuyện chị với Tiêu Dương Quang cha mẹ tôi sống c.h.ế.t cũng không đồng ý.

Con gái gả đi như nước đổ đi, cây hái ra tiền này còn chưa vắt kiệt, họ sao chịu buông tay.

3

Không ngờ Tiêu Dương Quang không nhịn được mà đến tìm tôi.

Hắn nói đi thành phố lớn cần rất nhiều tiền, hắn sẵn sàng đưa tiền cho tôi, chỉ cần tôi giúp Lý Ngọc Nhi bỏ trốn với hắn.

Trong đầu tôi lập tức có kế hoạch, nếu tôi có thể ăn cả hai bên, chẳng phải quá lời sao?

Tôi đi tìm chị tôi, nói rằng con nhỏ kia xấu quá, nhìn là muốn ói, tôi muốn đào hôn.

Tôi có thể giúp chị bỏ trốn, nhưng chị phải giúp tôi trước.

Chị không nghĩ ngợi mà đồng ý ngay.

Thế là chúng tôi cùng diễn một vở kịch. Nhờ đám người ghen ăn tức ở trong làng, vở kịch diễn cực kỳ tự nhiên, cha mẹ tôi chỉ lo sợ hãi, hoàn toàn không nghi ngờ.

Cứ như vậy, cha mẹ cho tôi một ít tiền, bảo tôi lên nhà họ hàng xa ở thành phố lánh một thời gian.

Tiêu Dương Quang cũng cho tôi không ít tiền, chị tôi còn đưa cả tiền riêng tích cóp cho tôi.

Làm một việc mà lấy được ba phần tiền, tôi đúng là quá thông minh.

Mặc kệ bọn họ, đến được thành phố rồi, ông đây không bao giờ quay lại nữa.

Dù sao tôi cũng tác thành cho chị và tình nhân của chị, coi như làm việc tốt, lấy chút thù lao là chuyện bình thường.

Còn cha mẹ tôi? Đáng đời họ trắng tay, ai bảo họ ích kỷ.

4

Chớp mắt nhiều năm trôi qua, tôi như ý đặt chân vững ở thành phố lớn, tìm được công việc nhân viên kinh doanh.

Tôi tuy không có học vấn, nhưng đầu óc nhanh nhạy, ăn nói tốt, làm chưa được mấy năm đã được khách hàng lớn để ý, tôi cũng chuyển sang làm cho công ty của khách hàng đó.

Con gái độc nhất của khách hàng rất thích tôi, lại còn xinh đẹp.

Tôi nói mình là trẻ mồ côi, họ cũng không để ý.

Yêu nhau hai năm, tôi kết hôn.

Nhà cô ấy có sẵn nhà ở thành phố lớn.

Cũng là ở rể, nhưng đẳng cấp tăng vọt, ăn bám kiểu này cũng thấy dễ chịu.

Nhớ lại tôi từng cầu tiền đồ với chị, chị đúng là rất linh nghiệm.

Sau khi kết hôn, chúng tôi sinh được một đứa con gái.

May mà ở thành phố lớn không coi trọng chuyện con trai con gái như quê, nhà vợ đều rất vui.

Chỉ tiếc con bé khó nuôi, rất khó dỗ ngủ, động chút là khóc không ngừng.

Đi bệnh viện kiểm tra toàn diện, xác nhận không có bệnh gì, bác sĩ bất lực nói nó là “đứa trẻ nhu cầu cao”, cần cha mẹ kiên nhẫn hơn.

Nhưng sau này lớn lên, tôi phát hiện ra nguyên nhân.

Con bé luôn nghe thấy những âm thanh mà người khác không nghe thấy.

Giống như có người luôn ghé sát tai nó nói chuyện.

Vợ tôi nói nó xem hoạt hình nhiều quá, nhưng tôi nghĩ, đứa trẻ nhỏ như vậy biết nói dối sao?

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...