Tôi hỏi nó, giọng nói đó nói gì?
Nó nghĩ một lúc rồi hỏi tôi:
“Cha ơi, cướp là gì? Cướp ngân hàng nghĩa là sao?”
Tôi giật mình.
Đây không phải nội dung hoạt hình b.úp bê Barbie.
Tôi tra theo lời nó nói nhưng không thấy gì, tôi cũng thở phào.
Kết quả một tuần sau, tôi kinh hoàng thấy trên tin tức… một vụ cướp ngân hàng!
Công cụ gây án, chi tiết vụ án đều giống hệt những gì con bé nói!
Tôi đưa nó đi rất nhiều bệnh viện kiểm tra, kết quả đều bình thường.
Tinh thần con bé ngày càng tệ, nó nói không ngủ được vì luôn có tiếng nói trong đầu.
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
Vợ tôi cũng sốt ruột, bỏ nhiều tiền tìm chuyên gia, nhưng họ chỉ nói có thể là bệnh não chưa rõ nguyên nhân, hoặc vấn đề tâm lý.
Còn chuyện trùng với tin tức chỉ là trùng hợp.
Hiện tại cơ thể phát triển bình thường, chỉ có điểm này không tìm ra nguyên nhân, chỉ có thể theo dõi.
Tôi ôm đứa con gái đang khóc nức nở, đột nhiên nhớ đến chị tôi.
Nếu chị còn sống, liệu có chữa được cho nó không?
Nhiều năm không gặp, không biết chị ấy giờ ra sao rồi?
5
Tôi thậm chí bắt đầu nghĩ cách giải thích với nhà vợ để đưa con đi tìm chị.
Đúng lúc này, họ hàng xa của nhà vợ lên thành phố chữa bệnh, muốn ở nhờ nhà tôi một thời gian.
Gia đình đó cũng có một bé gái, sinh ra không có tay trái.
Vợ tôi thở dài nói, lúc siêu âm mọi thứ đều bình thường, không ngờ sinh ra lại như vậy.
Bệnh viện nói siêu âm không thể chính xác 100%.
Họ muốn đến bệnh viện lớn xem có thể làm tay giả không.
Cô bé đó lớn hơn con gái tôi một chút. Dù thiếu một tay, nhưng làm việc vẫn rất khéo léo.
Con gái tôi vô cùng ngưỡng mộ nó, nhưng tôi nhìn cánh tay trơ trụi của nó lại cảm thấy khó chịu khó tả.
Hơn nữa, không hiểu sao, thần thái của nó khiến tôi thấy rất quen.
Con gái tôi thân với nó lắm, ngày nào cũng đòi chơi với chị, tinh thần cũng khá hơn.
Gia đình họ không khá giả, cha vợ tôi bỏ tiền làm cho cô bé một cánh tay giả giống như thật.
Sau khi họ về, con gái tôi không còn nhắc đến chuyện nghe tiếng nói nữa.
Tôi nghĩ mọi chuyện đã kết thúc.
6
Con gái tôi tốt nghiệp thạc sĩ, cũng đến sinh nhật của nó.
Tôi đặt một chiếc bánh thật lớn, đợi nó về ăn mừng.
Nhưng nó không về.
Vợ tôi an ủi, chắc nó đi ăn mừng với bạn.
Tôi hơi buồn, nhưng ít nhất cũng nên về ăn bánh với gia đình chứ?
Chúng tôi tắt đèn, ngồi trong phòng khách đợi, muốn tạo bất ngờ cho nó.
Nó chơi đến tận khuya mới về, chưa bật đèn mà đi thẳng vào bếp.
Hai vợ chồng đợi mãi không thấy động tĩnh, đành đi xem nó đang làm gì.
Khoảnh khắc bật đèn…
Tôi không thể tin vào mắt mình.
Vợ tôi nhìn một cái liền ngất xỉu.
Con gái tôi cầm d.a.o trong tay, dưới đất là hai cái tai của nó.
Nó cười với tôi: “Cha ơi, chị nói đúng thật, cắt tai đi thì tất cả âm thanh xấu sẽ biến mất!”
“Thật tốt quá.”
(HẾT)
Chaporia
Bình Luận (0)