“Mình gửi cho một người bạn làm biên tập xem thử rồi.”
“Cô ấy nói viết khá lắm, hỏi cậu bây giờ còn viết không.”
“Nếu viết thì có thể thử gửi bản thảo.”
Hồi đại học, tôi đúng là từng viết tiểu thuyết.
Khi ấy chỉ đơn thuần vì thích.
Tôi đăng truyện trên mạng, còn có không ít độc giả theo dõi.
Nhưng sau khi ở bên Trần Hạo, anh nói viết tiểu thuyết không kiếm được tiền, lại mệt.
Thế là tôi dần từ bỏ.
“Mình nhiều năm rồi không viết nữa.”
Tôi trả lời.
“Thì nhặt lại đi!”
“Dù sao bây giờ cậu cũng có thời gian.”
“Nếu viết tốt còn có thể xuất bản nữa đấy.”
“Đến lúc đó cậu thành nhà văn, tức ch/e/t tên khốn Trần Hạo luôn!”
Tôi bật cười.
Đúng vậy.
Tại sao không chứ?
Tối hôm đó, tôi mở laptop lên.
Tạo một tài liệu mới.
Con trỏ nhấp nháy trên trang giấy trắng.
Tôi hít sâu một hơi, gõ xuống chữ đầu tiên.
Rồi chữ thứ hai.
Chữ thứ ba.
Ban đầu còn rất gượng gạo.
Nhưng viết dần viết dần, cảm giác từng bị lãng quên kia lại quay trở về.
Con chữ tuôn ra từ đầu ngón tay, giống như có một cánh cửa nào đó vừa được mở ra.
Tôi viết một câu chuyện về người phụ nữ ly hôn bắt đầu lại từ đầu.
Nữ chính mở homestay ở Lệ Giang, gặp đủ kiểu người và đủ kiểu chuyện.
Cuối cùng…
Cô ấy tìm lại được chính mình.
Tôi đưa một phần trải nghiệm của bản thân vào câu chuyện, nhưng cũng chỉnh sửa rất nhiều.
Nữ chính trong truyện mạnh mẽ hơn tôi.
Thoải mái hơn tôi.
Sau khi bị tổn thương, cô ấy không suy sụp mãi không đứng dậy nổi.
Mà dũng cảm bắt đầu một cuộc sống mới.
Chu Tử Dương là độc giả đầu tiên.
Sau khi đọc xong, anh im lặng một lúc rồi nói:
“Viết rất hay.”
“Nhưng Tô Vy, em phải tin rằng ngoài đời thật em cũng có thể giống cô ấy.”
“Thậm chí còn tốt hơn.”
“Tôi sẽ như vậy.”
Tôi đáp.
Ba tháng sau, tôi hoàn thành cuốn tiểu thuyết dài đầu tiên trong đời.
Mười lăm vạn chữ.
Người bạn biên tập của Tiểu Vũ đọc xong, nói có thể thử gửi tới nhà xuất bản.
Cùng lúc đó, cuộc sống của tôi ở Lệ Giang cũng dần ổn định.
Tôi học pha trà.
Học làm món ăn truyền thống của người Nạp Tây.
Học dùng tiếng Anh đơn giản để trò chuyện với khách nước ngoài.
Tôi còn nuôi một con mèo.
Là mèo hoang nhặt được trước cửa homestay.
Tôi đặt tên cho nó là “Bình An”.
Cuộc sống yên bình mà đủ đầy.
Tôi vẫn sẽ nhớ tới Trần Hạo.
Nhưng không còn đau nữa.
Chỉ giống như nhớ về một người quen cũ đã rất lâu không gặp.
Cho tới ngày đó.
Tôi nhận được một cuộc điện thoại ở quầy lễ tân homestay.
Là Trần Hạo.
Khoảnh khắc nghe thấy giọng anh, tôi vẫn khựng lại.
“Vy Vy, là anh.”
“Có chuyện gì sao?”
Giọng tôi rất bình tĩnh.
“Anh… anh chỉ muốn hỏi xem dạo này em sống có tốt không.”
“Rất tốt.”
“Cảm ơn anh đã quan tâm.”
Đầu dây bên kia im lặng rất lâu.
“Lâm Uyển sinh rồi.”
Anh cất tiếng.
“Hôm qua.”
“Đúng là long phụng thai. Bé trai ra trước, bé gái ra sau.”
Trong giọng anh có niềm vui không thể giấu nổi.
“Mẹ vui lắm, nói muốn mở tiệc lớn…”
“Chúc mừng.”
Tôi cắt ngang lời anh.
“Nếu không còn chuyện gì thì tôi cúp máy đây, bên này còn có khách.”
“Đợi đã!”
Anh vội vàng lên tiếng.
“Vy Vy, anh… anh muốn gặp em một lần.”
“Có vài lời anh muốn nói trực tiếp với em.”
“Giữa chúng ta không còn gì để nói nữa.”
“Chỉ một lần thôi, anh xin em.”
“Anh đang ở Lệ Giang, vừa xuống máy bay.”
Tôi sững người.
Anh tới Lệ Giang?
“Anh biết tôi ở đây bằng cách nào?”
“Anh hỏi Tiểu Vũ, nhưng cô ấy không chịu nói.”
“Anh tra lịch sử chuyến bay, biết em mua vé tới Côn Minh.”
“Sau đó anh thuê thám tử tư… mới tìm được em.”
Anh dừng một chút rồi nói tiếp:
“Vy Vy, gặp một lần thôi được không?”
“Anh đang ở cổng phố cổ.”
Tôi siết chặt điện thoại trong tay.
“Ba mươi phút.”
“Quán cà phê ở cổng cổ thành.”
“Anh biết chỗ đó mà.”
“Anh biết.”
Anh lập tức đáp.
“Anh qua ngay.”
Sau khi cúp máy, tôi dựa người vào quầy lễ tân, tim đập rất nhanh.
Không phải căng thẳng.
Cũng không phải mong đợi.
Mà là một cảm xúc rất khó gọi tên.
Chu Tử Dương từ sân sau đi vào.
Thấy sắc mặt tôi không đúng, anh hỏi:
“Sao vậy?”
“Trần Hạo tới rồi.”
“Tới gặp tôi.”
Anh nhíu mày.
“Có cần tôi đi cùng không?”
“Không cần.”
Tôi lắc đầu.
“Tôi tự xử lý được.”
Tôi thay quần áo.
Thuận tay chải lại tóc.
Người trong gương, làn da đã bị nắng ở Lệ Giang nhuộm thành màu lúa mạch khỏe khoắn.
Đôi mắt rất sáng.
Tóc ngắn gọn gàng.
Khác hoàn toàn với dáng vẻ tái nhợt tiều tụy của ba tháng trước.
Quán cà phê ở cổng cổ thành…
Trước đây lúc tôi và Trần Hạo tới Lệ Giang du lịch, chúng tôi từng ghé qua.
Khi đó vừa mới kết hôn.
Đang trong kỳ trăng mật.
Hai người nắm tay nhau đi khắp từng con hẻm trong phố cổ.
Lúc tôi bước vào quán, Trần Hạo đã ngồi ở vị trí cạnh cửa sổ.
Anh gầy đi một chút.
Quầng thâm dưới mắt rất rõ.
Nhưng tinh thần trông lại khá tốt.
Nhìn thấy tôi, anh lập tức đứng dậy, ánh mắt phức tạp.
“Vy Vy.”
Chaporia
Bình Luận (0)