Một tòa nhà gỗ ba tầng, trong sân trồng đầy hoa, còn có cả khu uống trà ngoài trời.
Đúng mùa thấp điểm nên khách không nhiều, rất yên tĩnh.
Phòng tôi ở tầng ba.
Mở cửa sổ ra là nhìn thấy núi tuyết Ngọc Long.
Mỗi buổi sáng kéo rèm, đều có thể thấy đỉnh tuyết phản chiếu ánh vàng trong nắng sớm.
Công việc không quá phức tạp.
Chủ yếu là tiếp đón khách, sắp xếp lịch trình, quản lý sổ sách.
Trong homestay còn có hai cô gái người địa phương là Tiểu Nguyệt và Lạp Mỗ.
Cả hai đều rất nhiệt tình.
Biết chuyện của tôi nhưng chưa từng hỏi gì.
Chỉ là mỗi ngày đều đổi món nấu đồ ăn ngon cho tôi.
Ban ngày bận rộn thì còn đỡ.
Nhưng cứ tới tối, đặc biệt là đêm khuya, những ký ức ấy lại như thủy triều dâng lên.
Tôi nhớ lần đầu tiên hẹn hò với Trần Hạo.
Ở phố ăn vặt sau cổng trường.
Anh mời tôi ăn xiên nướng, bản thân lại cay đến mức uống nước liên tục.
Nhớ lần đầu tiên anh nắm tay tôi.
Lòng bàn tay đầy mồ hôi.
Nhớ lúc anh cầu hôn tôi.
Trong căn phòng thuê nhỏ của chúng tôi, anh dùng trọn một tháng lương để mua nhẫn, căng thẳng đến mức nói còn lắp bắp.
Nhớ ngày kết hôn.
Anh vén khăn voan của tôi lên, mắt sáng lấp lánh nói:
“Vợ à, hôm nay em đẹp thật đấy.”
Nhớ ngày đầu tiên chúng tôi chuyển vào nhà mới.
Hai người cùng nằm trên sàn nhà, nhìn trần nhà, bàn tính sau này sinh mấy đứa con, nuôi một con chó.
Ký ức từng ngọt ngào bao nhiêu…
Hiện thực lại càng đắng chát bấy nhiêu.
Tôi thường giật mình tỉnh giấc giữa đêm.
Sau đó mở mắt nhìn trần nhà cho tới tận sáng.
Có lúc sẽ khóc.
Có lúc chỉ ngẩn người ngồi im.
Chu Tử Dương nhận ra trạng thái của tôi.
Một đêm nọ, anh gõ cửa phòng tôi, trong tay cầm hai chai bia.
“Muốn nói chuyện không?”
Chúng tôi ngồi xuống sân thượng.
Phía xa xa, núi tuyết dưới ánh trăng phản chiếu thứ ánh sáng lạnh lẽo mờ nhạt.
“Tôi ly hôn ba năm rồi.”
Câu đầu tiên của anh đã là một quả bom.
Tôi kinh ngạc nhìn anh.
Tiểu Vũ chưa từng kể với tôi chuyện này.
“Vợ cũ là bạn đại học của tôi. Yêu bốn năm, cưới hai năm.”
Anh uống một ngụm bia rồi cười cười.
“Nhà cô ấy điều kiện tốt, coi thường cái dạng chủ homestay nhỏ như tôi.”
“Sau đó cô ấy chạy theo một tên phú nhị đại.”
“Lúc đi còn nói, đi theo loại người như tôi thì chẳng nhìn thấy tương lai.”
“Xin lỗi, tôi…”
“Không cần xin lỗi.”
Anh nói.
“Qua hết rồi.”
“Năm cô ấy bỏ đi, tôi nhốt mình trong phòng suốt một tháng, suýt nữa kéo luôn cả homestay sập theo.”
“Sau đó Tiểu Vũ tới mắng cho tôi tỉnh.”
“Nó nói, anh à, vì một người phụ nữ không yêu mình mà hủy hoại bản thân, đáng sao?”
“Rồi sau đó thì sao?”
“Sau đó tôi nghĩ thông.”
Anh nhìn về phía núi tuyết phía xa.
“Không yêu nữa tức là không yêu nữa.”
“Dù em có tự hành hạ bản thân thế nào, cô ấy cũng sẽ không quay đầu.”
“Đời người còn dài, vẫn phải tiếp tục bước về phía trước thôi.”
Chúng tôi im lặng uống bia một lúc.
“Tô Vy, em biết vì sao Lệ Giang lại hấp dẫn người ta như vậy không?”
Anh đột nhiên hỏi.
Tôi lắc đầu.
“Bởi vì ở đây, ai cũng có thể bắt đầu lại.”
Anh nói.
“Mang theo câu chuyện mà đến.”
“Buông câu chuyện xuống rồi rời đi.”
“Em nhìn những người trên con phố này xem, ai mà trong lòng chẳng có vết thương?”
“Nhưng ở nơi này, họ có thể tạm thời quên đi.”
“Có thể giả vờ mình là một người khác.”
“Sống một cuộc đời khác.”
“Nhưng đó cũng chỉ là giả vờ thôi.”
Tôi khẽ nói.
“Nhưng giả vờ mãi rồi… sẽ thành thật.”
Anh quay sang nhìn tôi.
“Thời gian là liều thuốc tốt nhất.”
“Hãy cho bản thân thêm chút thời gian.”
“Cũng cho cô ấy một cơ hội.”
“Cô ấy?”
“Phiên bản mới của em.”
Chu Tử Dương nghiêm túc nói.
“Tô Vy của hiện tại, người đã rời khỏi Trần Hạo…”
“Có thể sống thành bất cứ dáng vẻ nào em muốn.”
Đêm hôm đó, lần đầu tiên sau một khoảng thời gian rất dài, tôi ngủ ngon.
Ngày hôm sau, tôi bắt đầu thử thay đổi.
Tôi cắt tóc ngắn.
Mua quần áo mới.
Đăng ký hoạt động leo núi do homestay tổ chức.
Tôi trò chuyện với khách.
Nghe những câu chuyện của họ.
Có người trẻ vừa thất tình.
Có dân văn phòng nghỉ việc đi du lịch.
Có cả đôi vợ chồng già nghỉ hưu rồi cùng nhau ngắm thế giới.
Ai cũng có nỗi đau của riêng mình.
Nhưng ai cũng đang cố gắng bước tiếp.
Một tháng sau, tôi nhận được tin nhắn WeChat của Tiểu Vũ.
“Vy Vy, Trần Hạo với Lâm Uyển kết hôn rồi. Đám cưới tổ chức cực kỳ lớn, bao trọn cả khách sạn năm sao.”
“Bụng Lâm Uyển giờ to lắm rồi, mặc váy cưới cũng không che nổi.”
“Mẹ Trần Hạo… à không, mẹ chồng cũ của cậu ấy, cười đến mức không khép nổi miệng.”
“Gặp ai cũng khoe sắp có cháu trai với cháu gái.”
Kèm theo tin nhắn là vài ảnh chụp màn hình vòng bạn bè.
Trần Hạo ôm Lâm Uyển trong lòng.
Lâm Uyển mặc váy cưới đặt riêng, bụng nhô cao rõ rệt, cười vô cùng hạnh phúc.
Mẹ chồng đứng cạnh họ.
Quả thật cười rất vui vẻ.
Tôi vốn nghĩ mình sẽ đau lòng.
Nhưng kỳ lạ là trong lòng lại cực kỳ bình tĩnh.
Thậm chí còn có chút buồn cười.
Tôi trả lời Tiểu Vũ:
“Giúp mình gửi phong bì mừng đi.”
“Cứ nói chúc bọn họ trăm năm hạnh phúc, sớm sinh quý tử…”
“À không đúng.”
“Đã sinh rồi.”
Tiểu Vũ gửi lại một chuỗi icon cười lớn.
“À đúng rồi, còn một chuyện nữa.”
Cô ấy lại nhắn tiếp.
“Cậu còn nhớ mấy bộ tiểu thuyết hồi đại học cậu từng viết không?”
Chaporia
Bình Luận (0)