20px

Một gia nghiệp lớn như vậy…

Nói sụp là sắp sụp rồi.

Đúng là đời người vô thường.

Tôi không để chuyện đó trong lòng nữa, tiếp tục sống cuộc sống của mình.

Viết sách mới.

Quản lý homestay.

Cùng Chu Tử Dương, Tiểu Nguyệt và Lạp Mỗ cười đùa mỗi ngày.

Thỉnh thoảng trò chuyện với độc giả.

Cho tới nửa tháng sau.

Sự xuất hiện của một vị khách không mời mà tới đã phá vỡ sự bình yên này.

Chiều hôm đó, tôi đang tưới hoa ngoài sân thì nghe tiếng cãi nhau vọng ra từ quầy lễ tân.

“Tôi muốn gặp Tô Vy! Bảo nó ra đây cho tôi!”

Là một giọng nữ rất quen thuộc.

Chói tai.

Sắc nhọn.

Tôi đặt bình tưới xuống, đi vào đại sảnh.

Một bóng người đang đứng trước quầy lễ tân tranh cãi với Tiểu Nguyệt.

Là mẹ chồng.

Không.

Bây giờ phải gọi là mẹ chồng cũ rồi.

Bà trông già đi rất nhiều.

Tóc bạc gần quá nửa.

Quầng mắt rất sâu.

Quần áo cũng không còn tinh xảo sang trọng như trước.

Nhưng biểu cảm trên mặt…

Vẫn là kiểu kiêu ngạo nhìn người từ trên cao xuống ấy.

“Thưa bà, chị Vy không có ở đây, bà về đi.”

Tiểu Nguyệt chắn trước mặt bà ta.

“Cô nói dối!”

“Tôi hỏi thăm rõ rồi, nó ở đây!”

Mẹ chồng cũ đẩy mạnh Tiểu Nguyệt sang một bên.

Vừa nhìn thấy tôi, mắt bà ta lập tức sáng lên.

“Tô Vy!”

“Cuối cùng tôi cũng tìm được cô rồi!”

Tôi ra hiệu cho Tiểu Nguyệt đi làm việc trước, còn mình bước tới đối diện bà ta.

“Bà tới đây có chuyện gì sao?”

“Có chuyện, đương nhiên là có chuyện rồi!”

Bà ta bước lên muốn nắm tay tôi.

Tôi lùi lại tránh đi.

Sắc mặt bà ta cứng đờ một thoáng, nhưng rất nhanh đã gượng cười lại.

“Vy Vy à…”

“Mẹ… à không, dì lần này tới là muốn cầu xin con.”

Cầu xin tôi?

Từ này phát ra từ miệng bà ta đúng là hiếm thấy.

“Vào trong nói đi.”

Tôi dẫn bà ta tới khu uống trà trong sân, rót cho bà một ly trà.

Bà ta căn bản không có tâm trạng uống trà, vừa ngồi xuống đã vội vàng nói:

“Vy Vy, chuyện nhà Trần Hạo xảy ra chuyện, con biết rồi đúng không?”

“Có nghe qua một chút.”

“Vậy con phải giúp chúng ta chứ!”

Bà ta nắm chặt tay tôi.

Lần này tôi không tránh.

“Công ty đứt dòng tiền rồi, nợ ngân hàng mấy chục triệu!”

“Nếu không trả nổi thì công ty sẽ phá sản!”

“Bố Trần Hạo sốt ruột đến nhập viện, bây giờ còn đang nằm ICU…”

Tôi rút tay về.

“Chuyện đó liên quan gì tới tôi?”

“Sao lại không liên quan?”

Bà ta trợn to mắt.

“Con là vợ cũ của Trần Hạo!”

“Một ngày vợ chồng trăm ngày nghĩa, giờ nhà họ Trần gặp nạn rồi, con có thể trơ mắt đứng nhìn sao?”

“Vậy bà muốn tôi giúp thế nào?”

“Ba mươi triệu kia!”

Bà ta lập tức nói.

“Con trả lại ba mươi triệu đó cho tôi, tôi mang đi cứu gấp.”

“Đợi công ty vượt qua cửa ải này, tôi nhất định sẽ trả lại gấp đôi cho con!”

Quả nhiên.

Vẫn là vì tiền.

Tôi bật cười.

“Dì à, ba mươi triệu đó là tiền bồi thường ly hôn bà tự tay đưa cho tôi.”

“Trắng đen rõ ràng đều có ký thỏa thuận.”

“Bây giờ muốn đòi lại…”

“Không thích hợp lắm đâu nhỉ?”

“Đó là lúc nhà chúng tôi còn có tiền!”

Bà ta lập tức cao giọng.

“Bây giờ nhà chúng tôi gặp khó khăn, cô không thể giúp một tay sao?”

“Vy Vy, làm người không thể vô lương tâm như vậy!”

“Cô ở nhà họ Trần năm năm, ăn của chúng tôi, ở của chúng tôi, bây giờ nhà họ Trần xảy ra chuyện rồi thì trở mặt không nhận người?”

“Ăn của các người? Ở của các người?”

Tôi thấy buồn cười.

“Kết hôn năm năm, tôi vẫn luôn đi làm.”

“Tiền lương tuy không cao, nhưng chưa từng tiêu của Trần Hạo một đồng nào.”

“Chi tiêu trong nhà trước giờ đều là AA.”

“Còn căn nhà kia, tiền đặt cọc tôi bỏ một nửa, khoản vay tôi cũng trả suốt ba năm.”

“Dì à, những chuyện này bà phải rõ hơn ai hết chứ?”

Bà ta bị tôi chặn họng tới mức không nói nổi.

Mặt lúc đỏ lúc trắng.

“Tôi mặc kệ!”

“Ba mươi triệu đó cô nhất định phải trả lại cho tôi!”

Bà ta bắt đầu ăn vạ.

“Nếu không tôi sẽ kiện cô!”

“Tố cô lừa hôn!”

“Lừa tiền nhà chúng tôi!”

“Bà cứ kiện đi.”

Tôi bình tĩnh đáp.

“Để xem tòa án sẽ phán thế nào.”

“Thỏa thuận ly hôn là do chính bà chuẩn bị.”

“Tôi ký tên, bà cũng ký tên.”

“Nó có hiệu lực pháp luật.”

“Còn chuyện lừa hôn…”

“Tôi lại càng thấy thú vị.”

“Người ngoại tình là Trần Hạo.”

“Người ép ly hôn là bà.”

“Nếu thật sự ra tòa, tôi cũng không ngại đem hết mọi chuyện nói rõ.”

“Cô!”

Bà ta tức tới bật dậy, chỉ thẳng vào mặt tôi.

“Tô Vy, tôi thật không ngờ cô lại là loại người này!”

“Vô ơn!”

“Đồ sói mắt trắng!”

“Dì à, nếu không còn chuyện gì nữa thì mời bà về cho.”

Tôi cũng đứng dậy.

“Homestay còn phải kinh doanh.”

“Bà làm loạn ở đây sẽ ảnh hưởng không tốt.”

“Tôi không về!”

“Hôm nay cô không trả tiền cho tôi thì tôi không đi!”

Bà ta ngồi phịch xuống ghế rồi bắt đầu khóc lóc om sòm.

“Mọi người mau tới xem đi!”

“Người phụ nữ vô lương tâm này, nhà chồng cũ gặp nạn rồi mà nó cầm ba mươi triệu sống sung sướng, thấy ch/e/t không cứu!”

Bà ta vừa làm loạn như vậy, khách trong homestay lập tức tụ tập lại, bắt đầu chỉ trỏ bàn tán.

Tôi nhíu mày, đang định gọi bảo vệ thì Chu Tử Dương từ ngoài trở về.

“Có chuyện gì vậy?”

Anh bước nhanh tới, chắn trước mặt tôi rồi nhìn mẹ chồng cũ.

“Thưa bà, có gì từ từ nói.”

“Xin đừng gây rối ở đây.”

“Anh là ai?”

Mẹ chồng cũ đánh giá Chu Tử Dương từ trên xuống dưới.

“Ồ, anh là ông chủ homestay đúng không?”

“Tôi nói cho anh biết, đây là chuyện nhà chúng tôi, anh bớt xen vào chuyện người khác đi!”

“Tô Vy hiện giờ là nhân viên của tôi.”

Chu Tử Dương bình tĩnh đáp.

“Chuyện của cô ấy chính là chuyện của tôi.”

“Nếu bà còn tiếp tục gây rối, tôi sẽ báo cảnh sát.”

“Báo cảnh sát?”

Mẹ chồng cũ cười lạnh.

“Anh cứ báo đi!”

“Tôi tới thăm con dâu cũ của mình thì phạm luật nào?”

“Ngược lại là các người, hợp nhau bắt nạt một bà già như tôi, còn có thiên lý hay không?”

Khung cảnh lập tức trở nên hỗn loạn.

Cuối cùng, tôi thật sự gọi cảnh sát.

Sau khi cảnh sát tới, tìm hiểu tình hình xong thì bắt đầu khuyên nhủ bà ta.

“Thưa bà, thỏa thuận ly hôn có hiệu lực pháp luật.”

“Nếu trước đó bà tự nguyện đưa cho đối phương ba mươi triệu, bây giờ lại muốn đòi về thì không hợp lý.”

“Nếu đối phương không đồng ý, bà chỉ có thể giải quyết thông qua pháp luật.”

“Tiếp tục làm loạn ở đây cũng vô ích.”

Mẹ chồng cũ không cam lòng, nhưng cũng hết cách.

Cuối cùng chỉ có thể bị cảnh sát khuyên đi.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...