20px

Trước khi rời khỏi, bà ta còn hung hăng trừng mắt nhìn tôi:

“Tô Vy, cô cứ đợi đấy!”

“Chuyện này chưa xong đâu!”

Sau khi bà ta đi, cả người tôi như mất hết sức lực, ngồi phịch xuống ghế.

Chu Tử Dương rót cho tôi một ly nước nóng.

“Không sao chứ?”

“Không sao.”

Tôi lắc đầu.

“Chỉ là cảm thấy… quá hoang đường.”

“Có vài người chính là như vậy.”

Anh ngồi xuống đối diện tôi.

“Luôn cảm thấy cả thế giới đều mắc nợ họ.”

“Nhưng lần này mẹ chồng cũ của em tới đây…”

“Lại khiến anh hơi lo.”

“Nhìn dáng vẻ bà ta, chắc chắn sẽ không dễ dàng bỏ qua đâu.”

“Tôi cũng nghĩ vậy.”

Tôi cười khổ.

“Nhưng bà ta còn có thể làm gì được?”

“Tiền ở trong tay tôi, thỏa thuận cũng trắng đen rõ ràng.”

“Nếu thật sự kiện ra tòa, bà ta không thắng nổi.”

“Chính diện thì không thắng được.”

Chu Tử Dương trầm ngâm.

“Anh chỉ sợ bà ta chơi trò bẩn.”

“Mấy ngày này em cẩn thận chút.”

“Tốt nhất đừng ra ngoài một mình.”

“Trong homestay đông người, bà ta không dám làm gì đâu.”

Tôi gật đầu.

Mấy ngày sau đó vẫn rất yên bình.

Tôi vốn cho rằng bà ta chỉ mạnh miệng thôi.

Không ngờ…

Chuyện còn quá đáng hơn vẫn ở phía sau.

Một tuần sau, tôi nhìn thấy bài đăng về mình trên mạng.

Tiêu đề cực kỳ giật gân:

“Nhà văn xinh đẹp hóa ra là gái đào mỏ, cuỗm ba mươi triệu của chồng cũ, mặc kệ bố chồng cũ bệnh nặng không đoái hoài!”

Bài viết “vạch trần” tội trạng của tôi rất chi tiết.

Nói rằng lúc đầu tôi cưới Trần Hạo chỉ vì tiền.

Nói năm năm không sinh con là do cơ thể tôi có vấn đề.

Nói Trần Hạo ngoại tình vì tôi bạo lực lạnh.

Nói lúc ly hôn tôi sư tử há miệng đòi ba mươi triệu cùng một căn nhà.

Nói hiện giờ nhà chồng cũ gặp nạn, tôi lại cầm tiền sống sung sướng, mặc kệ bố chồng cũ nằm ICU sống ch/e/t chưa rõ…

Bài viết được viết cực kỳ giàu cảm xúc.

Còn kèm theo vài bức ảnh.

Có ảnh cưới của tôi và Trần Hạo.

Đã bị chỉnh sửa ác ý.

Có ảnh tôi ký thỏa thuận ly hôn.

Không biết bị chụp lén từ lúc nào.

Còn có ảnh tôi ở homestay tại Lệ Giang.

Bài viết nói tôi ở đây ăn chơi trác táng, bao nuôi trai trẻ.

Phần bình luận bên dưới càng khó nghe hơn:

“Nhìn thì thanh thuần, ai ngờ lại độc ác như vậy!”

“Ba mươi triệu cơ đấy! Đủ để tôi tiêu mấy đời!”

“Loại phụ nữ này đáng bị ch/e/t!”

“Đào info nó đi!”

“Bóc phốt nó!”

Độ hot của bài đăng rất cao.

Thậm chí còn leo lên hot search địa phương.

Weibo và tài khoản công khai của tôi cũng bị đào ra.

Bên dưới ngập tràn tiếng chửi rủa.

Tiểu Nguyệt cầm điện thoại chạy tới tìm tôi, tức tới mức đỏ cả mắt.

“Chị Vy, sao bọn họ có thể bịa chuyện trắng trợn như vậy chứ!”

“Để em chửi lại bọn họ!”

“Đừng.”

Tôi ngăn cô ấy lại.

“Em càng chửi, bọn họ càng hăng hơn thôi.”

“Vậy phải làm sao?”

“Chẳng lẽ cứ để bọn họ vu khống chị vậy à?”

Tôi nhìn màn hình điện thoại.

Những lời bình luận ác độc kia giống như dao nhọn đâm vào người.

Nhưng kỳ lạ là…

Tôi không thấy đau lòng.

Chỉ thấy phẫn nộ.

Một loại phẫn nộ vì bị phản bội.

Bị vu oan.

Tôi biết chuyện này là ai làm.

Ngoài mẹ chồng cũ ra…

Không thể là người khác.

Chu Tử Dương cũng nhìn thấy bài viết đó.

Sắc mặt anh rất nặng nề.

“Anh đã liên hệ với bạn làm luật sư rồi.”

“Chuẩn bị gửi thư luật sư.”

“Nhưng loại bạo lực mạng này… thư luật sư tác dụng cũng có hạn.”

“Tôi biết.”

Tôi nói.

“Để tôi nghĩ xem.”

Tôi nhốt mình trong phòng, suy nghĩ rất lâu.

Sau đó mở laptop lên.

Bắt đầu viết một bài viết thật dài.

Tôi viết về bảy năm của tôi và Trần Hạo.

Từ thời đại học cho tới hôn nhân.

Tôi viết về quãng thời gian mình cố mang thai đã chịu bao nhiêu khổ cực.

Tiêm bao nhiêu mũi thuốc.

Uống bao nhiêu thang thuốc.

Tôi viết về ngày phát hiện anh ngoại tình.

Trong bệnh viện.

Tận mắt nhìn thấy anh ôm Lâm Uyển đang mang thai.

Tôi viết về việc mẹ chồng cũ dùng ba mươi triệu ép tôi ký thỏa thuận ly hôn.

Viết về việc tôi tới Lệ Giang như thế nào.

Bắt đầu lại ra sao.

Viết nên cuốn sách đầu tiên bằng cách nào.

Tôi không bán thảm.

Không cố tình kích động cảm xúc.

Chỉ bình tĩnh kể lại mọi chuyện.

Giống như đang kể câu chuyện của một người xa lạ.

Sau khi viết xong, tôi đính kèm vài bằng chứng.

Đoạn chat giữa tôi và Trần Hạo.

Phần anh thừa nhận ngoại tình.

Một phần nội dung thỏa thuận ly hôn.

Đã che đi số tiền cụ thể.

Giấy chẩn đoán của bệnh viện.

Cùng với những bức ảnh cuộc sống của tôi ở Lệ Giang.

Không có ăn chơi trác táng.

Chỉ có cuộc sống bình thường nhưng đủ đầy và bình yên.

Cuối cùng, tôi viết:

“Tôi không muốn biện minh điều gì cả.”

“Bởi vì sự thật vẫn luôn ở đó, không nhiều hơn, cũng không ít đi.”

“Tôi cũng không muốn trách móc ai.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...