20px

Nghe tin Lâm gia và Trương gia hủy hôn, hắn cố gắng muốn tới tìm ta.

Trương phu nhân không cho hắn ra ngoài, hắn liền liên tục viết thư cho ta.

Nhìn những lời giải thích và tình ý triền miên trong thư, ta giơ tay đốt sạch.

Ta từng mê đắm sự dịu dàng giữa từng hàng chữ của hắn, si mê tài hoa của hắn.

Nhưng bây giờ mới hiểu… tình yêu nói bằng miệng là thứ hư ảo nhất.

Tống Hồng Ngọc hẹn ta tới chùa lễ Phật, nói muốn giải thích quan hệ giữa nàng ta và Trương Trí Viễn.

Ta vui vẻ đồng ý.

Trong sân sau của chùa, Tống Hồng Ngọc nghiêm túc nói với ta:

“Lâm cô nương, xin lỗi, tất cả đều là lỗi của ta. Là ta khiến cô hiểu lầm Trí Viễn ca ca. Người huynh ấy thích từ đầu đến cuối chỉ có mình cô thôi, cô đừng hủy hôn với huynh ấy được không?”

Ta tiện tay ngắt một nhành đào đưa lên ngửi:

“Ồ? Ngươi không thích hắn sao?”

“Đương nhiên thích!”

Tống Hồng Ngọc buột miệng nói ra.

Sau đó lại c.ắ.n môi như đang xấu hổ:

“Nhưng trong lòng Trí Viễn ca ca không có chỗ cho ta. Ta thích huynh ấy thì có ích gì chứ? Chỉ cần huynh ấy được hạnh phúc, ta… ta sẽ chôn phần tình cảm này trong lòng rồi quay về Bắc Cương.”

“Ta sẽ ở Bắc Cương chúc phúc cho hai người.”

Nàng ta nói đầy chân tình ý sâu.

Ta lại suýt bật cười.

Xem ra sau lần rơi xuống nước ấy, việc nàng ta chọn cứu tam hoàng t.ử vẫn khiến Trương Trí Viễn để bụng.

Cho nên nàng mới nghĩ ra cách này để bày tỏ tấm lòng.

Chỉ là ta không hiểu.

Cả kinh thành nhiều nam nhân như vậy…

Vì sao nàng ta nhất quyết phải thích một kẻ đã có hôn ước như Trương Trí Viễn?

Nhưng chuyện đó đối với ta đã không còn quan trọng nữa.

Ta nhìn về phía cửa viện gọi lớn:

“Trương công t.ử, ngươi đều nghe thấy rồi chứ? Những lời tình sâu nghĩa nặng như vậy mà lại không nói trực tiếp với ngươi thì thật đáng tiếc quá.”

Trương Trí Viễn từ ngoài cửa bước vào.

Vẻ mặt thẹn thùng vốn có của Tống Hồng Ngọc lập tức trở nên vô cùng lúng túng.

Nàng ta vội vàng xua tay:

“Không… không phải đâu, những lời đó ta chỉ nói với Lâm cô nương thôi, ta không cố ý để…”

Chưa nói xong nàng ta đã òa khóc, dùng khăn che mặt định chạy đi.

Ta đột nhiên lên tiếng:

“Tham kiến tam hoàng t.ử điện hạ.”

Tam hoàng t.ử từ trên cây nhảy xuống.

Mái tóc bạc dưới ánh mặt trời phản chiếu ánh sáng ch.ói mắt.

Hắn mất kiên nhẫn nói:

“Khó khăn lắm mới ngủ trưa được một giấc, lại bị mấy lời ô uế làm bẩn tai.”

“Tống tiểu thư đúng là xuân tâm nhộn nhạo, chạy tới chùa chiền nói chuyện yêu đương sao? Thế nào, là chê giường trong khách điếm kinh thành không đủ mềm à?”

Sắc mặt đỏ bừng của Tống Hồng Ngọc lập tức trắng bệch.

Nàng ta tức tới run người:

“Tam hoàng t.ử, dân nữ trong sạch, sao ngài có thể nói dân nữ như vậy?”

Tam hoàng t.ử nhìn cũng không thèm nhìn nàng ta, trực tiếp quay người bỏ đi:

“Trong sạch? Trong sạch mà đi quyến rũ vị hôn phu của người khác?”

Tống Hồng Ngọc c.ắ.n môi đến bật m.á.u.

Nàng ta đau khổ nhìn Trương Trí Viễn:

“Trương công t.ử, có phải ngài cũng xem thường ta, cảm thấy ta là loại nữ nhân đó không?”

“Nhưng ta không cố ý! Ta mới tới kinh thành, không biết ngài và Lâm cô nương có hôn ước!”

“Ta chỉ là… chỉ là thích ngài thôi mà!”

Trương Trí Viễn lập tức đau lòng bước lên:

“Nha đầu ngốc, đừng nói nữa, ta đều hiểu hết.”

Thì ra là vậy.

Giữa ta và Trương Trí Viễn là sự ôn nhu giữ lễ, dừng đúng chừng mực.

Đương nhiên không thể so với tình cảm nóng bỏng thẳng thắn của Tống Hồng Ngọc.

“Vậy chúc hai người trăm năm hạnh phúc.”

Trên đường về phủ, Trương Trí Viễn và Tống Hồng Ngọc cưỡi ngựa gặp tam hoàng t.ử.

Tam hoàng t.ử lạnh mặt bảo hai người tránh đường.

Bọn họ tự nhiên không dám không nghe.

Ngay lúc lướt qua nhau, ngựa của cả ba người đột nhiên phát điên.

Ngựa của Trương Trí Viễn và Tống Hồng Ngọc lao về cùng một hướng.

Tống Hồng Ngọc là nữ nhi võ tướng, lớn lên ở Bắc Cương từ nhỏ, cưỡi ngựa b.ắ.n cung rất giỏi.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...