20px

Không bao lâu đã khống chế được ngựa của mình.

Nhưng Trương Trí Viễn ngày thường rất ít cưỡi ngựa, lúc này càng hoảng loạn:

“Hồng Ngọc! Cứu ta!”

Hạ nhân Trương gia liên tục kêu gào, bảo Tống Hồng Ngọc đi cứu hắn.

Nhưng ánh mắt Tống Hồng Ngọc lại nhìn về phía khác.

Nơi tam hoàng t.ử đang bị ngựa hoảng kéo đi.

Nàng ta quay đầu ngựa lao về phía tam hoàng t.ử, lớn tiếng gọi:

“Điện hạ đừng sợ! Nắm c.h.ặ.t dây cương, ta tới cứu ngài!”

Hạ nhân Trương gia chỉ có thể trơ mắt nhìn Trương Trí Viễn ngã từ trên ngựa xuống.

Ngay lúc Tống Hồng Ngọc sắp lao tới trước mặt tam hoàng t.ử…

Con ngựa của tam hoàng t.ử đột nhiên bình thường trở lại.

Khiến nàng ta nhào hụt.

Mặt Tống Hồng Ngọc lúc xanh lúc đỏ:

“Điện… điện hạ, sao ngựa của ngài đột nhiên lại ổn rồi?”

Tam hoàng t.ử liếc nàng ta một cái:

“Liên quan gì tới ngươi? Nữ nhân xấu xí như người đừng đứng trước mặt ta nữa, thật là bẩn mắt.”

Tống Hồng Ngọc bị châm chọc tới đỏ bừng cả mặt.

Ở bên kia, Trương Trí Viễn toàn thân đầy m.á.u, trực tiếp ngất đi.

Hạ nhân khóc trời gọi đất, không biết phải làm sao.

Ta tốt bụng để lại một câu rồi quay người rời đi:

“Trương công t.ử thế này e là không nên di chuyển. Các ngươi mau vào thành mời đại phu trị thương tới xem đi.”

Tống Hồng Ngọc luống cuống tay chân, lại quay sang hỏi ta:

“Lâm cô nương, cô và Trương công t.ử thanh mai trúc mã từ nhỏ, cô không ở lại chăm sóc huynh ấy sao?”

Ta cười lạnh:

“Cơ hội tốt như vậy vẫn nên để dành cho Tống cô nương đi.”

“Tống cô nương, lần này cuối cùng cũng được như ý nguyện, sắp gả vào Trương gia rồi.”

Hạ nhân Trương gia đều căm tức nhìn Tống Hồng Ngọc.

Chân Trương Trí Viễn gãy rồi.

Hắn nay đã thành phế nhân.

Ta tự mình tới thăm hắn, còn mang theo vài gói d.ư.ợ.c liệu rẻ tiền.

“Trương công t.ử, cảm giác không được lựa chọn thế nào?”

“Ngươi nhìn thấy chưa? Tống cô nương mà ngươi hết lòng che chở ấy, cuối cùng lại bỏ mặc ngươi để đuổi theo tam hoàng t.ử.”

“Đáng tiếc thật đấy. Nếu lúc đó nàng ta chọn cứu ngươi, ngươi cũng sẽ không ngã gãy chân, trở thành tàn phế.”

“Trương công t.ử, giờ ngươi què rồi.”

“Kỳ vọng của Trương gia dành cho ngươi, tài hoa đầy bụng của ngươi, hoài bão nhiều năm của ngươi…”

“Tất cả đều không thể thực hiện nữa.”

“Ngươi đã trở thành một phế nhân triệt để.”

“Sao nào.. .có vui không?”

G.i.ế.c người còn phải tru tâm.

Trương Trí Viễn nghe xong liền phun ra một ngụm m.á.u rồi trực tiếp ngất đi.

Ta chỉnh lại váy áo, thong dong rời khỏi Trương gia.

Một thiên chi kiêu t.ử trở thành tàn phế khiến cả Trương gia khóc lóc không thôi.

Người Trương gia kéo tới Tống gia gây chuyện, ép Tống Hồng Ngọc gả vào Trương gia chăm sóc Trương Trí Viễn.

Tống gia không chịu, còn đ.á.n.h người Trương gia một trận.

Trương gia đe dọa muốn cáo ngự trạng, tố Tống gia dạy con không nghiêm, tố Tống Hồng Ngọc bản tính phóng đãng, khiến Tống gia không còn chỗ đứng ở kinh thành.

Hai nhà Trương Tống náo loạn đến long trời lở đất, trở thành đề tài trà dư t.ửu hậu của mọi người trong kinh.

Cuối cùng nghe nói hai nhà chuẩn bị kết thân.

Tam hoàng t.ử lúc này đang ôm ta, nhíu mày nói:

“Cứ như vậy sao? Để đôi uyên ương đó cuối cùng cũng thành quyến thuộc?”

“Ngươi đặc biệt bảo ta diễn một màn kịch như vậy chỉ để tác thành cho bọn họ?”

Ta cười nhạt:

“Uyên ương?”

“Ta thấy bọn họ là oán ngẫu thì đúng hơn.”

“Muốn bọn họ c.h.ế.t rất dễ.”

“Ta là cố tình muốn bọn họ sống.”

Ta không ngờ Tống Hồng Ngọc vậy mà còn dám tới tìm ta.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...