09
Tôi bắt đầu phát điên mà tìm cô.
Lần đầu tiên sau bốn năm, tôi vận dụng toàn bộ những mối quan hệ và tài nguyên mình có thể dùng.
Tôi thuê thám tử tư điều tra tung tích của cô.
Tôi nhờ đồng nghiệp bên bộ phận pháp vụ công ty tra cứu các vụ kiện nợ liên quan tới cô thông qua hệ thống văn bản pháp luật công khai.
Thông tin từng chút từng chút được gom về chỗ tôi.
Những gì Lý Triết nói đều là thật.
Thậm chí còn tệ hơn những gì hắn kể.
Công ty của ba cô phá sản thanh lý.
Còn cô, với tư cách là một trong những người bảo lãnh, bị phán phải gánh trách nhiệm liên đới.
Nhà cửa, xe cộ, toàn bộ tiền gửi ngân hàng đứng tên cô đều bị phong tỏa và đem đấu giá để trả nợ.
Nhưng số đó chỉ như muối bỏ biển.
Cô bị đưa vào danh sách người thi hành án thất tín, tức dạng “con nợ thất tín” mà người ta vẫn gọi.
Bị hạn chế chi tiêu cao cấp, không được đi máy bay và tàu cao tốc, không được ở khách sạn hạng sao.
Một tấm lưới vô hình đã hoàn toàn nhốt chặt cô ở tầng đáy thấp nhất của thành phố này.
Tin tức cuối cùng thám tử đưa cho tôi là, nửa năm trước cô từng thuê một căn phòng tầng hầm trong khu dân cư cũ kỹ.
Sau đó vì không trả nổi tiền thuê nhà nên bị chủ nhà đuổi đi.
Từ đó về sau hoàn toàn mất dấu.
Manh mối dừng lại ở đây.
Tôi đỗ xe trước khu dân cư cũ kia, nhìn cửa vào tầng hầm âm u ẩm thấp ấy rất lâu.
Tôi không thể tưởng tượng nổi Cố Vãn Vãn đã rơi từ tầng mây xuống vũng bùn này như thế nào.
Cũng không thể tưởng tượng nổi cô đã một mình chống đỡ tất cả ra sao.
Mấy tháng tiếp theo, tôi giống như một bóng ma, lang thang khắp mọi ngóc ngách của thành phố.
Tan làm xong tôi không về nhà nữa, mà lái xe tới những nơi người lang thang có thể tụ tập.
Gầm cầu.
Công viên.
Cửa ga tàu điện ngầm.
Tiệm thức ăn nhanh mở hai mươi bốn giờ.
Mỗi lần nhìn thấy một bóng dáng phụ nữ gầy gò nào đó, tim tôi đều đột ngột siết chặt.
Nhưng lần nào cũng không phải cô.
Tôi bắt đầu nghi ngờ liệu mình có còn tìm được cô nữa không.
Có lẽ cô đã rời khỏi thành phố này.
Cũng có lẽ…
Cô đã không còn nữa.
Ý nghĩ ấy khiến tôi lạnh cả sống lưng.
Đó là một đêm mùa đông.
Rất lạnh.
Tôi vừa kết thúc một tuần phát triển khép kín liên tục trong công ty, cả người lẫn tinh thần đều kiệt quệ.
Lúc ấy đã là một giờ sáng.
Tôi lái xe trên con đường vắng ngắt.
Đi ngang qua một cây cầu vượt thì phía trước xảy ra va chạm liên hoàn, chặn kín đường.
Tôi chỉ có thể rẽ xuống đường phụ, vòng qua dưới gầm cầu.
Dưới cầu vượt luôn có rất nhiều người vô gia cư ngủ qua đêm.
Họ dùng bìa carton và chăn bông cũ dựng thành từng cái lều đơn sơ.
Tôi lái xe chậm rãi đi qua, ánh đèn xe quét qua những bóng người co ro.
Trái tim tôi gần như đã tê dại rồi.
Ngay lúc ánh đèn chuẩn bị lướt qua cái lều cuối cùng, động tác của tôi bỗng khựng lại.
Ở đó có một người đang nằm.
Khoác một chiếc áo quân đội vừa bẩn vừa rách, cả người co thành một cục.
Trông chẳng khác gì những người khác.
Nhưng bên ngoài lớp chăn đệm bẩn thỉu ấy lộ ra một bàn chân.
Trên chân là một đôi giày vải.
Dù đã chẳng nhìn ra màu sắc ban đầu nữa, nhưng tôi nhận ra kiểu dáng ấy.
Đó là mẫu giày tôi từng thấy vô số lần trong mấy tiệm giày giá rẻ ở khu đại học.
Cố Vãn Vãn trước giờ chưa từng mang loại giày này.
Nhưng trái tim tôi lại vô cớ đập điên cuồng.
Tôi đỗ xe bên đường, tắt máy.
Sau đó mở cửa bước xuống.
Gió lạnh như dao cắt lên mặt.
Tôi từng bước từng bước đi về phía bóng người kia.
Xung quanh rất yên tĩnh.
Chỉ còn tiếng gió và nhịp tim của chính tôi.
Tôi đi tới trước cái lều, chậm rãi ngồi xổm xuống.
Dưới ánh đèn đường vàng vọt phía xa, tôi nhìn rõ khuôn mặt ấy.
Khuôn mặt rất bẩn.
Tóc tai rối bù như cỏ khô.
Hai má gầy tới mức hõm xuống.
Môi nứt nẻ bong tróc.
Nhưng đường nét quen thuộc ấy…
Đôi mày khi nhắm mắt vẫn mang theo chút quật cường ấy…
Là cô.
Thật sự là cô.
Cố Vãn Vãn.
Hô hấp của tôi như ngừng lại.
Tôi cảm giác giống như có một cây búa thật nặng hung hăng nện vào ngực mình.
Đau đến mức không nói nổi lời nào.
Có lẽ cô cảm nhận được có người tới gần, cơ thể khẽ động đậy, mí mắt run lên rồi khó khăn hé mở một khe nhỏ.
Đôi mắt từng trong trẻo sáng ngời ấy…
Đôi mắt từng mang theo chút tò mò và xa cách khi nhìn tôi…
Giờ đây chỉ còn lại vô tận mệt mỏi và trống rỗng.
Cô nhìn tôi.
Ánh mắt không có tiêu điểm, dường như vẫn chưa phản ứng kịp.
Tôi nhìn cô.
Nhìn sự mờ mịt trong mắt cô.
Sau đó, tôi đưa tay về phía cô, mở lòng bàn tay ra.
Giống hệt như bốn năm trước, tại lễ tốt nghiệp, cô từng làm với tôi như vậy.
Mang theo một loại bình tĩnh không cho phép từ chối.
Tôi nghe thấy giọng mình xuyên qua màn đêm lạnh buốt, rõ ràng truyền tới bên tai cô.
“Đi với tôi không?”
Đồng tử cô đột ngột co lại.
Ánh mắt trống rỗng trong nháy mắt bị lấp đầy bởi chấn động và khó tin.
Cô nhìn chằm chằm tôi, rồi lại nhìn bàn tay đang đưa ra của tôi.
Giây tiếp theo, trong đôi mắt ảm đạm ấy trào ra từng giọt nước mắt lớn.
Lặng lẽ.
Dữ dội.
Trượt xuống gò má bẩn thỉu của cô.
10
Nước mắt của cô giống như một khối băng tích tụ quá lâu, cuối cùng cũng tan chảy vào khoảnh khắc này, lặng lẽ sụp đổ.
Không gào khóc.
Không nức nở.
Chỉ lặng im chảy xuống, cuốn trôi lớp bụi bẩn trên mặt cô, để lại từng vệt nước rõ ràng.
Tôi không thúc giục cô, cũng không nói gì.
Chúng tôi cứ như vậy.
Một người ngồi xổm, một người nằm co ro, giằng co dưới cơn gió lạnh cắt da dưới gầm cầu vượt của thành phố.
Thế giới dường như bị nhấn nút im lặng.
Chỉ còn tiếng bánh xe thỉnh thoảng ma sát với mặt đường ở nơi xa, cùng tiếng khóc tuyệt vọng của cô gần như bị chìm hẳn trong gió.
Rất lâu sau, tôi đứng dậy, cởi chiếc áo khoác cashmere đắt tiền trên người xuống, cúi người, nhẹ nhàng phủ lên thân thể gầy yếu của cô.
Trên áo vẫn còn lưu lại hơi ấm của tôi, cùng mùi nước hoa gỗ cao cấp nhàn nhạt.
Sự ấm áp và hương thơm ấy đối lập gay gắt với mùi chua ẩm mục nát trên người cô.
Cơ thể cô đột nhiên run lên dữ dội như bị bỏng.
Nước mắt chảy còn dữ hơn.
Cô muốn đẩy chiếc áo ra, nhưng quá yếu.
Cánh tay vừa nâng được một nửa đã bất lực rơi xuống.
Tôi không cho cô cơ hội từ chối.
Tôi lại ngồi xổm xuống, dùng sức lực không cho phép phản kháng, nắm lấy cánh tay lạnh ngắt của cô, kéo cô dậy khỏi đống chăn đệm bẩn thỉu kia.
Cô rất nhẹ.
Nhẹ như một chiếc lông vũ.
Tôi gần như phải ôm nửa người cô mới đỡ nổi thân thể đang lung lay sắp đổ ấy.
Cô bước đi loạng choạng, mỗi bước đều vô cùng khó khăn.
Từ gầm cầu tới chỗ tôi đỗ xe chỉ mấy chục mét.
Nhưng chúng tôi lại đi rất lâu.
Chaporia
Bình Luận (0)