Anh Không Đến/Chương 7C. 7
20px

Ánh mắt của Hoắc Dụ Hàn cũng ngày càng lạnh lẽo.

Nhưng đứng ở đây lúc này.

Tôi chỉ muốn bật cười thật lớn.

Lại là như vậy.

Kiếp trước cũng thế.

Anh luôn chỉ vì một hai câu nói của Lâm Vũ Lan mà trực tiếp kết tội tôi.

Thậm chí chẳng buồn đi tìm hiểu sự thật.

Anh không yêu tôi.

Không thấu hiểu tôi.

Càng chưa từng tin tưởng tôi.

Vết thương trên mặt đau rát.

Nhưng trái tim tôi đã tê dại từ lâu.

Tôi lạnh lùng nhìn hai người trước mặt.

Rồi đột nhiên lên tiếng.

“Tôi chưa từng hại Lâm Vũ Lan.”

“Nếu tôi từng có dù chỉ một chút ý định làm hại cô ấy, vậy thì ngay khi bước ra khỏi cánh cửa này, tôi sẽ ch//ết không được yên thân.”

“Tôi dám thề.”

“Lâm Vũ Lan, cô dám thề không?”

Giọng tôi lạnh lẽo mà rõ ràng.

Ánh mắt sắc bén như lưỡi dao.

Trong khoảnh khắc ấy.

Tiếng khóc của Lâm Vũ Lan cũng nghẹn lại.

Phân xưởng trở nên im lặng.

Tôi bật cười mỉa mai.

Sau đó xoay người rời đi.

Dáng vẻ lạnh lùng quyết tuyệt của tôi khiến Hoắc Dụ Hàn đứng sững tại chỗ.

Nhìn bóng lưng tôi khuất dần.

Anh bỗng có cảm giác như mình vừa đánh mất một thứ vô cùng quan trọng.

Sau khi xử lý vết thương ở bệnh viện.

Trước khi rời đi, tôi ghé qua quầy y tá.

“Đồng chí y tá, tôi là người nhà của Lâm Tiểu Mạch.”

“Dạo này có thể tôi sẽ không đến thăm em ấy được.”

“Nếu em ấy hỏi thì cứ nói tôi bận công việc.”

Cô y tá gật đầu.

Tôi đang định rời đi.

Phía sau bỗng vang lên giọng nói ngập ngừng.

“Chị…?”

Tôi quay đầu lại.

Tiểu Mạch đang ngồi trên xe lăn.

Đôi mắt đầy kinh ngạc nhìn lớp băng trắng trên đầu tôi.

“Chị!”

“Chị bị làm sao vậy?”

“Đã xảy ra chuyện gì?”

Tôi miễn cưỡng nở nụ cười.

“Không sao đâu.”

“Chỉ là vết thương ngoài da thôi…”

Nhưng tôi còn chưa nói hết câu.

Tiểu Mạch đã ngắt lời.

“Có người bắt nạt chị đúng không?”

Giọng cô bé lạnh đến đáng sợ.

Đôi mắt nhìn chằm chằm tôi.

Từng chút một trở nên âm u.

Tim tôi chợt thắt lại.

Tôi đang định giải thích.

Thì phía sau bất ngờ vang lên giọng nói quen thuộc.

“Lâm Tuệ Mẫn.”

Tôi quay đầu nhìn theo.

Cách đó không xa.

Hoắc Dụ Hàn và Lâm Vũ Lan đang đứng cạnh nhau.

Trông giống như một đôi trai tài gái sắc.

Tim tôi đập mạnh.

Tôi lập tức quay sang nhìn Tiểu Mạch.

Hơi thở của em gái bỗng trở nên nặng nề.

Cô bé nhìn chằm chằm Lâm Vũ Lan.

Trong mắt là hận ý khắc cốt ghi tâm.

“Lâm Vũ Lan.

“Cô còn dám xuất hiện trước mặt chúng tôi sao?”

Giọng nói chất chứa oán hận ấy khiến lòng tôi trầm xuống.

Tôi lập tức đứng chắn trước xe lăn của Tiểu Mạch.

Lạnh giọng nói:

“Tiểu Mạch cần nghỉ ngơi.”

“Các người đi đi.”

“Con bé không muốn nhìn thấy các người.”

Vừa dứt lời.

Lâm Vũ Lan gật đầu.

Sau đó dịu dàng khoác lấy cánh tay Hoắc Dụ Hàn.

Dáng vẻ vô cùng thân mật.

“Dụ Hàn.”

“Hay chúng ta đi thôi.”

“Chuyện của em để lát nữa hỏi chị cũng được.”

Tim tôi như bị kim đâm.

Hai mắt cay xè.

Tôi giả vờ như không nhìn thấy cảnh tượng ấy.

Lặng lẽ dời ánh mắt đi.

“Đồ khốn!”

Đột nhiên.

Tiếng gào đầy tức giận của Tiểu Mạch vang lên.

Tôi kinh hãi quay đầu.

Chỉ thấy đôi mắt em gái đỏ ngầu vì giận dữ.

Cô bé cố gắng chống người đứng dậy khỏi xe lăn rồi lao về phía Lâm Vũ Lan.

Nhưng ngay giây tiếp theo.

Chiếc xe lăn lật nghiêng.

Ầm một tiếng.

Đè thẳng lên người cô bé.

Vô cùng chật vật.

“Tiểu Mạch!”

Tôi hoảng hốt chạy tới.

Vội vàng đỡ em gái dậy.

Đến khi luống cuống đưa em trở lại phòng bệnh.

Tiểu Mạch đã khóc đến nức nở.

Hai mắt tôi cũng đỏ hoe.

Tôi hiểu em hơn bất kỳ ai.

Tiểu Mạch mới chỉ mười bốn tuổi.

Nhưng tính cách lại vô cùng kiêu hãnh.

Thế nhưng đôi chân tàn phế ấy…

Đã khiến em chỉ có thể sống trong đau đớn và tủi nhục.

Còn tôi.

Là chị gái.

Lại bất lực chẳng thể làm gì.

Tôi ở bên em đến tận đêm khuya.

Đợi khi Tiểu Mạch ngủ say mới dám lặng lẽ rời đi.

Nhưng không ngờ.

Sáng sớm hôm sau.

Vừa bước ra khỏi ký túc xá.

Tôi đã thấy bác bảo vệ dẫn theo một cô y tá vội vã chạy tới.

Vừa nhìn thấy tôi.

Cô y tá gần như sắp khóc.

“Đồng chí Lâm Tuệ Mẫn!”

“Em gái cô…”

“Lâm Tiểu Mạch mất tích rồi!”

Chương 9

Nghe thấy câu đó.

Sắc mặt tôi lập tức thay đổi.

Cô y tá vừa khóc vừa nói:

“Sáng nay lúc chúng tôi đi kiểm tra phòng bệnh thì phát hiện giường của cô bé trống không.”

“Chúng tôi hỏi khắp bệnh viện rồi, nhưng không ai nhìn thấy cô bé cả.”

Tay tôi run lên.

Nhưng vẫn ép bản thân phải bình tĩnh.

Giọng nói run rẩy:

“Xin cô hãy nhờ mọi người tìm quanh bệnh viện thêm một lần nữa.”

“Tôi sẽ đi báo công an ngay.”

Nói xong.

Tôi lao thẳng về phía đồn công an.

Sau khi trình báo vụ việc.

Tôi lập tức chạy đến doanh trại của Hoắc Dụ Hàn.

Sau khi lính gác vào thông báo.

Cuối cùng tôi cũng gặp được anh.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...