Hoắc Dụ Hàn sải bước tới.
Sắc mặt nghiêm nghị.
“Em đến đơn vị làm gì?”
Tôi sốt ruột đến mức hai mắt đỏ hoe.
“Hoắc Dụ Hàn.”
“Tiểu Mạch mất tích rồi.”
“Em cầu xin anh.”
“Giúp em tìm con bé được không?”
Mày anh lập tức nhíu lại.
“Em gái em bị tàn tật hai chân.”
“Sao có thể đột nhiên biến mất được?”
Trong giọng nói của anh vẫn mang theo sự nghi ngờ và dò xét.
Tôi nghe ra ngay.
Anh lại đang nghi ngờ tôi giở trò.
Tôi nhắm mắt lại.
Cố ép cảm giác chua xót xuống.
Rồi đưa tay kéo góc áo anh.
Giọng nói gần như cầu khẩn.
“Em không biết.”
“Hoắc Dụ Hàn, em xin anh.”
“Tiểu Mạch là người thân duy nhất còn lại của em trên đời này.”
“Con bé mới mười bốn tuổi.”
“Lại còn mất cả hai chân…”
Tôi không nói tiếp được nữa.
Chỉ cúi đầu xuống.
Từng giọt nước mắt rơi xuống nền đất.
Yết hầu Hoắc Dụ Hàn khẽ động.
Trong mắt hiện lên vẻ phức tạp.
Đây là lần đầu tiên anh nhìn thấy tôi khóc.
Tôi khóc rất lặng lẽ.
Nhưng lại khiến anh cảm thấy cổ họng nghẹn lại.
Anh dời mắt đi.
Cuối cùng cũng lên tiếng.
“Được.”
“Tôi sẽ nghĩ cách giúp em tìm con bé.”
Nghe được lời hứa ấy.
Tôi mới thật sự thở phào.
Tôi nhìn anh.
Nở một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc.
“Cảm ơn anh.”
“Hoắc Dụ Hàn.”
“Cảm ơn anh.”
…
Rời khỏi doanh trại.
Tôi tìm khắp tất cả những nơi Tiểu Mạch có thể đến.
Nhưng vẫn không thu hoạch được gì.
Tôi càng tìm càng lo lắng.
Cho đến khi vô tình đi tới khu tập thể nơi mình từng sinh sống.
Trên con dốc dài dẫn vào khu nhà.
Tôi bỗng nhìn thấy hai bóng người đang đứng đối diện nhau.
Một người là Tiểu Mạch.
Người còn lại…
Chính là Lâm Vũ Lan.
Chương 10
Tôi còn chưa kịp thở phào khi nhìn thấy Tiểu Mạch.
Thì trước mắt tôi đã xảy ra một cảnh tượng khiến cả đời này tôi không thể nào quên.
Lâm Vũ Lan đột nhiên tiến lên.
Dùng sức đẩy mạnh một cái.
“A——!”
Tiếng thét thất thanh của Tiểu Mạch vang lên.
Cả người cùng chiếc xe lăn lao thẳng xuống con dốc dài.
Mọi chuyện diễn ra quá nhanh.
Đầu óc tôi trống rỗng trong giây lát.
Ngay sau đó, tôi phát điên lao tới.
“Tiểu Mạch!”
…
Khi tôi chạy đến nơi.
Cả người Tiểu Mạch đã nhuộm đỏ bởi m//áu.
Từng mảng đỏ chói mắt khiến tôi gần như nghẹt thở.
Tôi chẳng còn tâm trí nghĩ bất cứ điều gì.
Chỉ ôm lấy cơ thể yếu ớt của em gái rồi chạy như điên về phía bệnh viện.
“Bác sĩ!”
“Cứu em gái tôi với!”
“Xin hãy cứu em ấy!”
Trong đại sảnh bệnh viện.
Tôi gần như gào khóc trong tuyệt vọng.
Toàn thân bê bết m//áu.
Trông chẳng khác nào một kẻ mất trí.
Các bác sĩ lập tức đẩy xe cấp cứu tới.
Tôi nắm chặt tay Tiểu Mạch.
Nghẹn ngào không thành tiếng.
“Tiểu Mạch…”
“Cố gắng lên em…”
Đôi mắt Tiểu Mạch khẽ mở.
Hơi thở yếu ớt đến mức như có thể ngừng lại bất cứ lúc nào.
Nhưng em vẫn cố dùng chút sức lực cuối cùng nắm lấy tay tôi.
Sau đó.
Tôi nghe thấy giọng nói rất khẽ của em.
“Chị à…”
“Cảm ơn chị…”
“Vứt bỏ gánh nặng là em đi…”
“Sau này chị sẽ được tự do…”
Trên gương mặt tái nhợt ấy.
Nở ra một nụ cười rực rỡ vô cùng.
Đó cũng là nụ cười cuối cùng em để lại cho tôi.
…
Cánh cửa phòng cấp cứu đóng lại.
Nhưng chỉ chưa đầy nửa tiếng sau.
Nó lại mở ra.
Chiếc giường bệnh được đẩy ra ngoài.
Trên thân thể nhỏ bé của Tiểu Mạch.
Đã được phủ kín bằng một tấm vải trắng.
Bác sĩ cúi đầu.
Ánh mắt đầy áy náy.
“Đồng chí…”
“Xin hãy nén đau thương.”
“Chúng tôi đã cố gắng hết sức rồi.”
Khoảnh khắc ấy.
Sợi dây cuối cùng trong đầu tôi hoàn toàn đứt gãy.
Tôi không còn nghe thấy bất kỳ âm thanh nào nữa.
Trong mắt chỉ còn lại màu trắng chói mắt ấy.
…
Tôi ngồi bên cạnh thi thể của Tiểu Mạch suốt một đêm.
Không nói.
Cũng không khóc.
Tôi không thể chấp nhận được.
Rằng mình đã mất em gái lần thứ hai.
…
Sáng hôm sau.
Tôi tự tay chỉnh lại dung nhan cho Tiểu Mạch.
Sau đó đi thẳng đến đồn công an.
“Đồng chí công an.”
“Tôi muốn báo án.”
“Kẻ hại ch//ết em gái tôi là Lâm Vũ Lan…”
Thế nhưng.
Tôi còn chưa nói hết câu.
Một giọng nói quen thuộc đã vang lên từ phía cửa.
“Lâm Tuệ Mẫn.”
“Đừng nói bừa nữa.”
Tôi quay đầu lại.
Hoắc Dụ Hàn đang đứng đó.
Anh lạnh giọng nói:
“Vừa rồi chồng của Vũ Lan đã đến tự thú.”
“Ông ta mới là người hại em gái em.”
Tôi nhìn chằm chằm anh.
Đôi mắt đỏ ngầu.
Từng chữ một bật ra khỏi kẽ răng.
“Chính mắt em nhìn thấy.”
“Người đẩy Tiểu Mạch xuống dốc là Lâm Vũ Lan.”
Hoắc Dụ Hàn khẽ thở dài.
Vẻ mặt đầy mất kiên nhẫn.
“Lâm Tuệ Mẫn.”
“Em bình tĩnh lại đi.”
Nói xong.
Anh không nhìn tôi nữa.
Mà quay sang xuất trình giấy tờ với cảnh sát.
Hai bên trao đổi vài câu ngắn gọn.
Viên cảnh sát gật đầu.
Sau đó nhìn tôi.
“Đồng chí.”
“Người làm hại em gái cô đã tự thú rồi.”
Chaporia
Bình Luận (0)