Giọng cô ta đầy vẻ đắc ý.
“Ba cứ yên tâm đi.”
“Bao nhiêu năm rồi mà Lâm Tuệ Mẫn vẫn ngu như thế.”
“Con chỉ cần dùng chút thủ đoạn là được.”
“Bây giờ Dụ Hàn đã ly hôn với chị ta rồi.”
“Chờ con kết hôn với Dụ Hàn.”
“Mọi chuyện sẽ hoàn toàn ổn thỏa.”
Trái tim Hoắc Dụ Hàn đập mạnh.
Anh vô thức đứng im tại chỗ.
Bên trong.
Giọng nói của Lâm Vũ Lan vẫn tiếp tục truyền ra.
“Còn chuyện của Lâm Tiểu Mạch ấy à?”
“Con chỉ nói với tên ngu kia rằng con đang mang thai con của hắn.”
“Hắn vui đến phát điên.”
“Còn chủ động nhận tội thay cho con.”
“Đợi hắn ngồi tù xong đi ra thì con đã là bà Hoắc rồi.”
“Cho hắn mười lá gan cũng không dám làm gì con.”
Ầm!
Đầu óc Hoắc Dụ Hàn như nổ tung.
Những lời ấy gần như lật đổ toàn bộ nhận thức của anh.
Anh đột ngột đẩy cửa xông vào.
“Em vừa nói cái gì?!”
Lâm Vũ Lan giật nảy mình.
Khuôn mặt lập tức tái mét.
“Dụ Hàn… anh nghe em giải thích…”
Nhưng Hoắc Dụ Hàn đã không còn nghe thấy gì nữa.
Những lời vừa rồi liên tục vang vọng trong đầu anh.
Anh gần như đứng không vững.
Sắc mặt xanh mét.
Không nói một lời.
Quay người lao ra ngoài.
Đến lúc này anh mới nhận ra.
Người mà anh dốc hết tâm sức bảo vệ.
Người cùng anh lớn lên từ nhỏ.
Lại là một kẻ lòng dạ rắn rết đến như vậy.
Khoảnh khắc ấy.
Trong đầu anh chỉ còn lại hình ảnh của tôi.
Anh lập tức chạy thẳng đến bệnh viện.
…
Nhưng vừa tới cổng bệnh viện.
Anh đã nghe thấy tiếng la hét thất thanh.
“Mau tới đây!”
“Có người nhảy lầu!”
Hoắc Dụ Hàn vô thức ngẩng đầu lên.
Trên sân thượng bệnh viện.
Một bóng người quen thuộc đang đứng đó.
Trái tim anh đột nhiên ngừng đập.
Gần như ngay lập tức.
Anh nhận ra người đó là tôi.
Lâm Tuệ Mẫn.
“Không!”
Hoắc Dụ Hàn điên cuồng lao vào bệnh viện.
Thế nhưng.
Còn chưa kịp chạy tới.
Bốn phía đã vang lên vô số tiếng thét chói tai.
Anh theo bản năng quay đầu lại.
Ầm!
Một tiếng động nặng nề vang lên.
Vật nặng rơi xuống đất.
Một dòng chất lỏng ấm nóng bắn lên mặt anh.
Tôi nằm trên mặt đất.
Dưới thân thể nở rộ một đóa hoa màu đỏ thẫm.
Tôi nhìn về phía anh.
Rồi từ từ nhắm mắt lại.
Chương 13
Khắp nơi đều là tiếng hét hoảng loạn.
Bệnh viện trong ngoài rối tung.
Đám đông liên tục kéo tới.
Nhưng Hoắc Dụ Hàn chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng.
Mọi âm thanh bên tai đều trở nên xa xôi mờ nhạt.
Như thể cách anh cả một thế giới.
Anh cúi đầu.
Nhìn giọt m//áu đỏ trên mu bàn tay mình.
Nhiệt độ ấm áp đã tan biến.
Nhưng vẫn nóng bỏng đến mức như thiêu cháy da thịt.
Mãi đến lúc ấy.
Anh mới giống như vừa tỉnh mộng.
Một tiếng gào thét gần như xé nát tâm can bật ra khỏi cổ họng.
“LÂM TUỆ MẪN!”
Đôi mắt anh đỏ ngầu.
Trong khoảnh khắc ấy.
Anh cảm thấy vực sâu trong lòng mình bỗng mở ra.
Rồi hung hăng nuốt chửng lấy anh.
Hoắc Dụ Hàn phát điên lao tới.
Run rẩy chạm vào cơ thể mềm nhũn của tôi.
“Lâm Tuệ Mẫn!”
“Em đứng dậy cho tôi!”
“Đứng dậy đi!”
Đôi mắt anh đỏ đến mức như sắp rỉ m//áu.
Hết lần này đến lần khác gọi tên tôi.
Nhưng người anh gọi.
Đã không còn nghe thấy nữa.
Cũng sẽ không bao giờ đáp lại nữa.
…
Hoắc Dụ Hàn gần như muốn khóc ra m//áu.
Bộ quân phục màu xanh quân đội vốn luôn thẳng tắp giờ đây đã nhăn nhúm hỗn loạn.
Bộ quân phục tượng trưng cho vinh quang ấy.
Từng cùng anh đi qua vô số nơi.
Từng theo anh ra chiến trường.
Mỗi lần nhuộm đỏ bởi m//áu.
Đều là lúc huy chương và vinh dự đến gần nhất.
Nhưng lần này.
Nó lại bị nhuộm đỏ lần nữa.
Bởi m//áu của người vợ mà anh từng tổn thương hết lần này đến lần khác.
Bởi người vợ đã nhảy từ tầng cao xuống ngay trước mắt anh.
Để kết thúc cuộc đời mình.
Nỗi đau như dòi bám tận xương.
Từng chút một gặm nhấm lý trí và trái tim anh.
Chỉ còn lại cảm giác tuyệt vọng ngập trời.
…
Anh cắn răng chịu đựng.
Bế ngang cơ thể đầy m//áu của tôi lên.
Điên cuồng chạy vào bệnh viện.
“Bác sĩ!”
“Cứu cô ấy!”
“Xin hãy cứu cô ấy!”
Anh gào lên giữa đại sảnh.
Toàn thân đầy m//áu khiến vô số người hoảng sợ.
“Tránh ra!”
“Mọi người tránh đường!”
Các nhân viên y tế vội vã đẩy xe cấp cứu chạy tới.
Cẩn thận đặt tôi lên xe.
Rồi lập tức lao về phía phòng cấp cứu.
Cánh cửa phòng cấp cứu sắp đóng lại.
Hoắc Dụ Hàn theo bản năng muốn xông vào.
Nhưng bị một nữ y tá ngăn lại.
“Đồng chí.”
“Người ngoài không được vào phòng cấp cứu.”
“Xin đừng ảnh hưởng đến việc cứu người.”
“Yên tâm đi, chúng tôi sẽ cố gắng hết sức.”
Nói xong.
Cánh cửa khép lại.
Ngăn anh ở bên ngoài.
…
Hoắc Dụ Hàn đứng bất động.
Hai tay.
Cả cơ thể.
Đều run rẩy không ngừng.
Mùi m//áu nồng nặc quanh người.
Có người đang chỉ trỏ bàn tán.
Nhưng anh hoàn toàn không nghe thấy.
Chỉ ngây người đứng đó.
Chaporia
Bình Luận (0)