“Như vậy còn có thể giảm được vài năm tù.”
Chương 15
Lời vừa dứt.
Sắc mặt cha con Lâm Vũ Lan lập tức thay đổi.
Cha cô ta vội vàng cười gượng.
“Dụ Hàn.”
“Chuyện gì cũng có thể từ từ nói.”
“Chúng ta ngồi xuống bàn bạc được không?”
“Dù sao bây giờ Tuệ Mẫn cũng chỉ còn lại mấy người thân là chúng tôi thôi…”
Hoắc Dụ Hàn không đáp.
Đầu óc anh bỗng nhớ lại dáng vẻ căm hận của Lâm Tuệ Mẫn mỗi khi nhìn thấy Lâm Vũ Lan.
Cha mẹ mất rồi.
Ông ngoại mất rồi.
Tiểu Mạch cũng mất rồi.
Cô lấy đâu ra người thân nữa?
Nghĩ đến đây.
Hoắc Dụ Hàn bật cười.
Nụ cười đầy châm biếm.
“Người thân?”
“Khi các người hại bác Lâm, bác gái Lâm và ông Đường.”
“Các người có từng nghĩ họ cũng là người thân của mình không?”
Không khí lập tức đông cứng.
Cha Lâm sợ đến mức tái mặt.
Ông ta không ngờ Hoắc Dụ Hàn lại dám nói thẳng những chuyện đó giữa nơi công cộng.
Ông ta lập tức nhìn quanh.
Xác nhận không có ai ở gần mới thở phào nhẹ nhõm.
Sau đó lắp bắp giải thích:
“Dụ Hàn…”
“Chuyện năm đó cũng là bất đắc dĩ…”
Vì những chuyện ấy quá nhạy cảm.
Ông ta không dám nói thêm.
Chỉ lén nháy mắt với Lâm Vũ Lan.
Lâm Vũ Lan hiểu ý.
Lập tức quỳ phịch xuống đất.
Khóc lóc thảm thiết.
“Dụ Hàn!”
“Em thật sự không cố ý!”
Cô ta bò tới.
Ôm chặt lấy ống quần anh.
“Em biết sai rồi!”
“Xin anh tha cho em lần này!”
“Em sẽ đi xin lỗi chị!”
“Em sẽ quỳ trước mộ Tiểu Mạch dập đầu nhận lỗi!”
“Em chỉ vì quá yêu anh thôi!”
“Nhất thời hồ đồ nên mới làm vậy!”
“Xin anh tin em!”
Lần này.
Ngọn lửa cuối cùng cũng cháy ngược về phía cô ta.
Cho nên Lâm Vũ Lan không còn giả vờ khóc lóc như trước nữa.
Cô ta thật sự sợ hãi.
Khóc đến nước mắt nước mũi giàn giụa.
Thế nhưng.
Hoắc Dụ Hàn vẫn không hề dao động.
Khuôn mặt lạnh lùng như băng.
Anh nhìn người phụ nữ đang quỳ dưới chân mình.
Bỗng cảm thấy sống mũi cay xè.
Anh không kìm được mà nghĩ tới.
Khi Lâm Tuệ Mẫn tận mắt nhìn thấy Tiểu Mạch bị đẩy xuống dốc.
Lúc ấy cô đau đớn đến nhường nào?
Nếu khi đó còn một tia hy vọng.
Có phải cô cũng sẽ giống Lâm Vũ Lan lúc này.
Bất chấp tôn nghiêm mà cầu xin.
Chỉ mong ai đó tha cho em gái mình.
Đáp án là chắc chắn.
Bởi vì Lâm Tuệ Mẫn yêu Tiểu Mạch hơn cả mạng sống.
Nghĩ đến đây.
Hoắc Dụ Hàn cố gắng nuốt ngược nước mắt.
Giọng nói khàn đặc như bị ép ra từ kẽ răng…
“Lâm Vũ Lan.
”
“Khi cô đẩy Tiểu Mạch xuống dốc, cô có từng nghĩ em ấy có thể mất mạng không?”
“Khi cô bắt nạt Tuệ Mẫn, cô có từng dành cho cô ấy dù chỉ một chút nhân từ nào không?”
Tiếng khóc của Lâm Vũ Lan khựng lại.
Ánh mắt cô ta né tránh.
Không dám trả lời.
Hoắc Dụ Hàn vốn đã biết đáp án.
Cho nên anh không hề thất vọng.
Chỉ lạnh lùng nói:
“Đây là quả báo do chính cô gieo ra.”
“Đã gieo nhân thì phải gánh lấy quả.”
“Giết người đền mạng là đạo lý hiển nhiên.”
“Tôi sẽ không giúp cô.”
“Cũng sẽ không tha thứ cho cô.”
“Không ai có tư cách thay Tiểu Mạch tha thứ cho cô cả.”
Từng lời từng chữ vang vọng trong hành lang.
Sắc mặt cha Lâm liên tục thay đổi.
Cuối cùng vẫn nghiến răng bước tới.
“Dụ Hàn à.”
“Không cần phải tuyệt tình như thế.”
“Cậu xem, bây giờ Tuệ Mẫn còn đang nằm trong phòng cấp cứu, sống chết chưa rõ.”
“Biết đâu cứu không được thì sao?”
“Nhưng người sống vẫn phải tiếp tục sống chứ.”
“Huống hồ cậu và Vũ Lan lớn lên cùng nhau từ nhỏ.”
“Trước đây hai đứa còn từng yêu nhau.”
“Cậu rộng lượng một chút, tha cho nó lần này đi…”
“Tuệ Mẫn chưa chết!”
Hoắc Dụ Hàn gần như phản xạ gào lên.
“Cô ấy sẽ không chết!”
Cha Lâm giật mình.
Sau đó lại vội vàng cười lấy lòng.
“Đúng đúng đúng.”
“Nó sẽ không chết.”
“Con bé có phúc mà.”
“Chỉ cần cậu đồng ý bỏ qua cho Vũ Lan, tôi có thể giúp cậu trong quân đội…”
Ông ta không dám nói quá rõ.
Chỉ âm thầm nháy mắt đầy ngụ ý.
Chương 16
Hoắc Dụ Hàn nhìn chằm chằm cha Lâm.
Ánh mắt sắc bén như chim ưng.
Mang theo sự lạnh lẽo khiến người ta không rét mà run.
Nụ cười lấy lòng trên mặt cha Lâm dần dần biến mất.
Hoắc Dụ Hàn hoàn toàn không muốn để ý đến ông ta.
Anh chỉ chậm rãi bước tới trước mặt Lâm Vũ Lan.
Rồi bất ngờ hỏi:
“Lâm Vũ Lan.”
“Chuyện cô và gia đình nhà chồng trở mặt với nhau.”
“Là cô cố ý sắp đặt, đúng không?”
Tim Lâm Vũ Lan như ngừng đập.
Cô ta đứng sững tại chỗ.
Đồng tử co rút dữ dội.
Ấp úng hồi lâu cũng không nói nên lời.
Ngay cả khóc cũng quên mất.
Nhìn phản ứng đó.
Hoắc Dụ Hàn còn gì không hiểu nữa?
Trong nháy mắt.
Anh đã hiểu tất cả.
Gương mặt vẫn cố giữ bình tĩnh.
Nhưng gân xanh trên trán đã nổi lên.
Hai tay siết thành nắm đấm.
Phải rất cố gắng anh mới kiềm chế được cảm xúc của mình.
“Cô cố ý.”
“Cố ý chọc giận người nhà chồng.”
“Cố ý để họ đánh đập mình.”
Chaporia
Bình Luận (0)