Anh Không Đến/Chương 22C. 22
20px

Sau khi rời Kinh Thành.

Tôi mang theo chút tiền tiết kiệm cuối cùng đến phương Nam.

Dựa vào tay nghề học được từ xưởng may.

Âm thầm làm ăn ở chợ đen.

Từng chút một tích lũy vốn liếng.

Đến khi dành dụm được khoản tiền đầu tiên.

Thì cũng vừa lúc chính sách cải cách mở cửa bắt đầu.

Khi tất cả còn đang đứng ngoài quan sát.

Tôi đã dứt khoát trở thành một trong những người đầu tiên bước vào cuộc chơi.

Sau đó là ngày ông ngoại được minh oan.

Khi ấy tôi từng quay lại Kinh Thành.

Nhưng Hoắc Dụ Hàn đã thay tôi lo liệu hậu sự cho gia đình.

Anh rất hiểu tôi.

Đã an táng họ bên cạnh Tiểu Mạch.

Vì mọi việc đều được sắp xếp chu đáo.

Tôi chỉ lặng lẽ đến viếng người thân.

Rồi âm thầm rời đi.

Không để lộ tung tích.

Sau khi trở về phương Nam.

Sự nghiệp của tôi ngày càng phát triển.

Bận rộn đến mức quay cuồng.

Từ đó về sau.

Tôi chưa từng trở lại Kinh Thành thêm một lần nào nữa.

HẾT PHẦN 1

Cho đến hiện tại, việc kinh doanh cửa hàng quần áo của tôi ở phương Nam ngày càng phát đạt.

Đối tác đề nghị tôi chuyển việc làm ăn tới Kinh Thành, nơi có tiềm năng phát triển lớn hơn.

Vì thế tôi mới quay lại nơi này.

Trong lúc dòng suy nghĩ miên man, năm năm thời gian đã thoáng chốc trôi qua.

Hàng mi của tôi khẽ run lên.

Sau đó ngẩng đầu nhìn Hoắc Dụ Hàn.

Anh vẫn mang dáng vẻ hai mắt đỏ ngầu như trước.

Chỉ lặng lẽ nhìn tôi.

Không nói một lời.

Tôi khẽ thở dài, phá vỡ bầu không khí yên lặng.

“Tôi phải đi thăm ông ngoại và mọi người.”

Chương 25

Đó vốn là một lời tiễn khách rất uyển chuyển.

Nhưng Hoắc Dụ Hàn dường như không nghe ra.

Anh chỉ nghiêng người sang một bên, nhường lại lối đi dẫn tới những bia mộ.

Tôi thoáng khựng lại.

Nhưng cũng không nói gì thêm.

Chậm rãi bước tới.

Sau khi đi ngang qua anh, tôi nhận ra Hoắc Dụ Hàn cũng đi theo phía sau.

Tôi dừng lại trước phần mộ của người thân.

Nhẹ nhàng đặt bó hoa trong lòng xuống.

Nhìn những cái tên quen thuộc được khắc trên bia đá.

Những cái tên từng gắn bó mật thiết với cuộc đời tôi.

Hốc mắt tôi vẫn không kìm được mà đỏ lên.

Tôi chậm rãi ngồi xuống.

Đầu ngón tay nhẹ nhàng lướt qua từng cái tên.

Giọng nói nghẹn ngào.

“Ông ngoại, ba, mẹ, Tiểu Mạch… con đến thăm mọi người đây.”

Chỉ một câu đơn giản như vậy.

Nhưng sống mũi tôi đã cay xè.

“Lần trước đến thăm, con còn chưa kịp nói chuyện với mọi người bao nhiêu.

“Hôm nay con sẽ kể hết.”

Vành mắt tôi dần đỏ lên.

Nhưng vẫn cố gắng nở một nụ cười.

Từ từ kể lại cuộc sống những năm qua.

“Ông ngoại, ông từng nói con người phải sống quang minh lỗi lạc.”

“Năm đó bị người ta vu oan hãm hại, lưng ông vẫn không chịu cúi xuống.”

“Bây giờ cấp trên đã sửa sai, cũng đã trả lại sự trong sạch cho ông.”

“Những kẻ từng hại ông, những người thoát khỏi sự trừng phạt năm ấy, con cũng phải mất rất nhiều công sức mới khiến họ lần lượt phải vào tù.”

“Cho nên đến hôm nay, con mới dám đường đường chính chính đứng trước mặt ông nói những lời này.”

“Ông ngoại, nếu dưới suối vàng có linh thiêng thì xin đừng trách con.”

“Người quân tử quang minh lỗi lạc.”

“Con không làm được quân tử.”

“Nhưng ông là quân tử thật sự.”

“Vậy nên xin hãy tha thứ cho đứa tiểu nhân bất chấp thủ đoạn như con.”

Tôi hít sâu một hơi.

Lại nhìn sang phần mộ của cha mẹ.

“Ba, mẹ.”

“Hiện giờ con sống rất tốt.”

“Hồi đó ba mẹ luôn nói rằng Tiểu Mẫn nhà mình không cần sống quá vất vả.”

“Chỉ cần làm một cô gái vui vẻ.”

“Tìm được một người đàn ông yêu thương mình rồi bình bình đạm đạm sống hết một đời.”

“Con như vậy… có được xem là hoàn thành tâm nguyện của ba mẹ không?”

“Ba, mẹ.”

“Con sống rất tốt.”

“Con mở một cửa hàng quần áo ở phương Nam.”

“Rất nhiều người thích sản phẩm của con.”

“Con cũng kiếm được chút tiền.”

“Có thể xem là có sự nghiệp của riêng mình rồi.”

“Nếu ba mẹ còn sống.”

“Nếu vẫn có thể nhìn thấy.”

“Chắc hẳn sẽ rất vui đúng không?”

Tôi vừa nói vừa khóc.

Những lời chất chứa trong lòng nhiều năm cứ thế tuôn ra không dứt.

Phía sau tôi.

Ánh mắt Hoắc Dụ Hàn ngày càng sâu thẳm.

Chứa đầy đau lòng.

Anh chăm chú lắng nghe từng câu.

Như thể làm vậy thì có thể giả vờ rằng mình chưa từng bỏ lỡ năm năm cuộc đời của tôi.

Như thể làm vậy thì anh chưa từng mất tôi suốt năm năm ấy.

Sau khi nói hết những lời muốn nói với ông ngoại và cha mẹ.

Ánh mắt tôi dừng lại trên tấm bia của Tiểu Mạch.

Nhìn cái tên ấy.

Cuối cùng tôi vẫn không kìm được nước mắt.

“Tiểu Mạch…”

“Xin lỗi em.”

“Là chị đã không bảo vệ được em.”

Hai tay tôi siết chặt thành nắm đấm.

Nước mắt như chuỗi hạt đứt dây liên tục rơi xuống.

“Nếu em còn sống.”

“Bây giờ em đã là một cô gái mười chín tuổi rồi.”

“Nhưng vì chị…”

“Em mãi mãi dừng lại ở tuổi mười bốn.”

“Tiểu Mạch.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...