Anh Không Đến/Chương 24C. 24
20px

Đêm đó, tôi thức trắng để viết một bản kế hoạch đơn giản.

Sáng hôm sau.

Khi trợ lý Tiểu Vu đến gõ cửa.

Vừa nhìn thấy quầng thâm dưới mắt tôi, cô ấy đã giật mình.

Tiểu Vu do dự hỏi:

“Tổng giám đốc Lâm, chị đây là…”

Tôi chỉ xua tay.

Hôm nay tôi đã hẹn người đi khảo sát địa điểm xây dựng nhà máy.

Sau đó còn phải ghé cửa hàng mới để chuẩn bị một số công việc trước ngày khai trương.

Thời gian gấp rút, công việc lại rất nhiều.

Tôi biết không thể chậm trễ.

Vì thế lập tức lên lầu rửa mặt thay đồ.

Trang điểm nhẹ để che đi vẻ tiều tụy vì thức khuya.

Sau đó mới đầy sức sống bước xuống.

Liên tiếp xem qua hai ba địa điểm.

Nhưng không nơi nào thật sự khiến tôi hài lòng.

Cho đến khi tôi đi tới một xưởng may nằm gần khu quân khu.

Mà xưởng may này…

Chính là xưởng may nơi tôi từng làm việc năm năm trước!

Trở lại chốn cũ, tâm trạng tôi vô cùng phức tạp.

Năm năm trước, tôi bị Lâm Vũ Lan hãm hại, bị mẹ chồng cô ta đánh đến vỡ đầu rồi phải nhập viện.

Đó cũng chính là điểm khởi đầu của mọi bi kịch.

Bởi vì tôi vào bệnh viện nên mới gặp Tiểu Mạch.

Mà Lâm Vũ Lan lại đến tìm tôi, vô tình bị Tiểu Mạch nhìn thấy.

Cuối cùng Tiểu Mạch mất mạng.

Hết chuyện này đến chuyện khác liên tiếp xảy ra.

Kể từ đó, tôi chưa từng quay lại nơi này.

Không ngờ hôm nay, khi muốn mua lại một nhà máy, tôi lại gặp đúng nơi từng là chỗ làm cũ của mình.

Từng làm việc ở đây nên tôi hiểu rõ.

Dù có vài người thích buông lời cay nghiệt với tôi, nhưng phần lớn công nhân nơi này đều là những người chân chất.

Có người từng dành cho tôi sự tử tế.

Ví dụ như tổ trưởng năm đó.

Dù biết lý lịch của tôi có vấn đề, bà vẫn cố gắng tranh thủ cho tôi một suất chuyển chính thức.

Bây giờ tôi đã có năng lực.

Coi như là báo đáp lại phần thiện ý ấy.

“Không cần xem nữa, chọn nơi này đi.”

Sau khi đi một vòng quanh nhà máy, tôi đứng trước cổng và đưa ra quyết định.

“Không cần cho công nhân nghỉ việc. Nếu ai tự nguyện nghỉ thì cứ giải quyết theo đúng quy định. Soạn hợp đồng xong, chúng ta ký luôn.”

Tác phong làm việc của tôi trước giờ luôn nhanh gọn dứt khoát.

Vừa nghe tôi nói xong, vị cựu giám đốc nhà máy đã xúc động đến đỏ cả mắt, liên tục nói lời cảm ơn.

Tôi chỉ mỉm cười.

“Nhà máy này từng cho tôi một công việc, giúp tôi có khả năng nuôi em gái mình. Bây giờ tôi có điều kiện rồi, cũng nên biết đền đáp.”

Nói xong, tôi dặn dò Tiểu Vu vài câu rồi vội vàng rời đi.

Dù đã mua được nhà máy, nhưng việc tuyển nhà thiết kế và xây dựng dây chuyền sản xuất vẫn cần thời gian.

Hiện tại, nguồn thu chủ yếu của tôi vẫn là cửa hàng quần áo chuyển từ miền Nam ra.

Cửa hàng đó có tên là “Mẫn Mạch”.

Được mở ở một vị trí khá đẹp tại Kinh Thành.

Nhân viên đã được tuyển dụng và đào tạo xong.

Tôi còn điều động vài nhân viên nòng cốt từ cửa hàng tổng ở miền Nam tới hỗ trợ.

Những người này đều ký hợp đồng dài hạn với tôi.

Tôi nhìn trúng năng lực của họ, hy vọng sau này họ có thể tự mình gánh vác một cửa hàng.

Trở thành đội ngũ quản lý dự bị.

Ý tưởng này cũng là cảm hứng tôi học được từ mô hình đào tạo quản lý trong tương lai.

Bước vào cửa hàng, tôi cười dặn dò thêm vài việc.

Ấn định ngày khai trương.

Rồi xử lý một số công việc mà quản lý cửa hàng chưa thể giải quyết.

Cứ thế bận rộn đến tận tối.

Sau khi tiễn toàn bộ nhân viên về hết.

Tôi là người cuối cùng tắt đèn, khóa cửa rồi chuẩn bị rời đi.

Thế nhưng vừa đi được vài bước.

Tôi đã đụng phải Hoắc Dụ Hàn.

Trong tay anh cầm một gói thức ăn bọc giấy dầu.

Vừa nhìn thấy tôi, anh lập tức bước nhanh tới.

“Mẫn Mẫn.”

Anh khẽ gọi.

Tôi không ngờ lại gặp anh ở đây nên có chút ngạc nhiên.

“Anh sao lại ở đây?”

Hoắc Dụ Hàn im lặng trong chốc lát.

Vẻ mặt hơi mất tự nhiên.

Đương nhiên anh không thể nói thật.

Chẳng lẽ lại bảo rằng anh đã tốn bao công sức dò hỏi tin tức, biết cửa hàng mới của tôi sắp khai trương nên cố tình tới đây chờ từ sớm.

Chỉ để gặp tôi một lần, hoặc nói với tôi vài câu?

Nghĩ vậy, anh chỉ đành mơ hồ đáp:

“Tình cờ đi ngang qua thôi.”

May mà tôi cũng không hỏi thêm.

Hiện giờ tôi đã không còn bất kỳ suy nghĩ nào khác đối với Hoắc Dụ Hàn.

Cũng không muốn tự mình suy diễn thêm điều gì.

Vì vậy tôi chỉ khẽ gật đầu.

Tôi và Hoắc Dụ Hàn nhìn nhau.

Trong nhất thời, chẳng ai nói với ai câu nào.

Lăn lộn trên thương trường nhiều năm, tính cách của tôi đã được mài giũa từ lâu.

Là người làm ăn, vốn dĩ phải biết tùy người mà nói chuyện.

Cho dù chủ đề có nhàm chán đến đâu, tôi cũng có thể thuận miệng tiếp lời vài câu.

Thế nhưng lúc này, đối diện với Hoắc Dụ Hàn, tôi lại chẳng muốn mở miệng.

Thậm chí còn mặc cho bầu không khí ngượng ngập giữa hai người không ngừng lan rộng.

Cho đến khi anh lên tiếng:

“Để tôi đưa em về.”

Nghe vậy, tôi lắc đầu.

“Giờ vẫn còn xe buýt. Tôi đi xe buýt là được.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...