Anh Không Đến/Chương 25C. 25
20px

Môi Hoắc Dụ Hàn khẽ mím lại.

Nhưng anh không chịu từ bỏ.

“Vậy tôi đưa em đến trạm xe buýt.”

Tôi còn định từ chối.

Thế nhưng anh đã không nói không rằng cầm lấy chiếc túi xách trong tay tôi rồi bước thẳng về phía trạm xe.

Thái độ của Hoắc Dụ Hàn thật sự khiến người khác khó lòng từ chối.

Môi tôi mấp máy mấy lần, cuối cùng vẫn lựa chọn im lặng.

Chỉ là một quãng đường mà thôi.

Tôi không cần phải quá để tâm.

Có lẽ đúng như anh nói.

Chỉ là tình cờ đi ngang qua.

Dù tôi đã quyết định sẽ không bao giờ quay lại với Hoắc Dụ Hàn.

Nhưng tôi cũng không thể hận anh.

Có lẽ làm bạn, giữ một khoảng cách vừa đủ, sẽ thích hợp hơn.

Nghĩ vậy, tôi cũng không tiếp tục băn khoăn nữa mà bước theo anh.

Vốn dĩ Hoắc Dụ Hàn không phải kiểu người thích nói chuyện.

Khoảng thời gian anh nói nhiều nhất trong đời, có lẽ là lúc tôi còn nằm bất động trên giường bệnh như một người thực vật.

Mà tôi cũng chẳng muốn nói.

Vì thế hai người cứ im lặng như vậy đi đến tận trạm xe buýt.

Hoắc Dụ Hàn đứng cùng tôi đợi xe đến.

Sau đó đưa cho tôi một gói giấy dầu.

“Bánh lưỡi bò em thích nhất đấy. Mang về ăn tạm cho đỡ đói.”

Gói giấy dầu vẫn còn hơi ấm được nhét vào tay tôi.

Trong khoảnh khắc ấy, lòng tôi vô cùng phức tạp.

Tôi thật sự bất ngờ.

Không ngờ Hoắc Dụ Hàn lại biết tôi thích ăn bánh lưỡi bò.

Bất ngờ xong lại thấy chua xót.

Bởi sự quan tâm này đến quá muộn.

Nhưng tôi còn chưa kịp trả lại.

Xe buýt đã bắt đầu chuyển bánh.

Tôi đành mở cửa sổ xe, gọi với theo:

“Cảm ơn!”

Tôi vốn nghĩ.

Đó chỉ là một lần tình cờ.

Nên rất nhanh đã ném chuyện ấy ra sau đầu.

Nhưng không ngờ.

Ngày hôm sau, sau khi đóng cửa tiệm mới.

Tôi lại gặp Hoắc Dụ Hàn.

Vẫn là lý do quen thuộc.

Vẫn là “tình cờ gặp”.

Anh lại đưa tôi đến trạm xe buýt.

Lần này trong gói giấy dầu là một phần bánh gạo mềm dẻo.

Rồi ngày thứ ba.

Ngày thứ tư.

Ngày thứ năm…

Chỉ cần tôi tan làm muộn.

Anh luôn xuất hiện trước cửa tiệm, lặng lẽ chờ tôi.

Cho đến một ngày.

Khi Hoắc Dụ Hàn lại cầm theo một gói giấy dầu xuất hiện.

Cuối cùng tôi cũng không nhịn được mà hỏi:

“Hoắc Dụ Hàn, anh đang làm gì vậy?”

Tôi thật sự không hiểu.

Bộ đội của anh rảnh đến vậy sao?

Rảnh đến mức có thời gian làm vệ sĩ đưa đón tôi mỗi tối?

Rốt cuộc anh đang nghĩ gì?

Nhưng chỉ một câu hỏi đơn giản như thế.

Hoắc Dụ Hàn lại nghẹn lời.

Anh im lặng một lúc.

Bàn tay khẽ siết lại.

Đôi mắt đen sâu thẳm nhìn tôi.

“Mẫn Mẫn, anh đang theo đuổi em.”

Lời ấy vừa thốt ra.

Tôi lập tức đứng sững tại chỗ.

Ánh mắt nhìn anh cũng trở nên phức tạp.

Tôi hoàn toàn không ngờ.

Hoắc Dụ Hàn lại có thể thẳng thắn đến mức trực tiếp nói ra như vậy.

Trong nhất thời.

Tôi chẳng biết phải đáp lại thế nào.

Bầu không khí lập tức trở nên gượng gạo.

Tôi còn chưa kịp nghĩ ra cách từ chối khéo léo.

Thì Hoắc Dụ Hàn đã khàn giọng lên tiếng:

“Em đi đâu? Anh đưa em đi.”

Hai chữ “không cần” đã lên đến đầu lưỡi.

Nhưng anh nhanh hơn một bước.

“Hôm nay anh lái xe của đơn vị tới. Chuyện này vốn là điều anh nên làm. Hơn nữa cũng tiện đường.”

Thế là tôi lại im lặng.

Tôi nhìn vào mắt anh.

Đôi mắt vốn luôn lạnh lùng sắc bén như chim ưng ấy.

Lúc này lại chất chứa sự dè dặt và cầu xin khó nhận ra.

Tôi có chút kinh ngạc.

Nhưng rất nhanh.

Cảm xúc ấy biến thành một tiếng thở dài nhàn nhạt.

Tôi chợt nhận ra.

Chữ “tình” đúng là thứ chẳng hề nói đạo lý.

Năm năm trước.

Vì chữ tình ấy.

Tôi đã hạ thấp bản thân đến tận bụi trần.

Còn bây giờ.

Người từng cao cao tại thượng như Hoắc Dụ Hàn.

Cuối cùng cũng vì chữ tình mà phải cẩn trọng từng chút một trước mặt tôi.

Trong lòng tôi xoay vần vô số lời từ chối.

Nhưng cuối cùng vẫn gật đầu.

Hai kiếp sống.

Không ai hiểu tính cách Hoắc Dụ Hàn hơn tôi.

Anh vốn là người cố chấp.

Tiếp tục giằng co cũng chẳng có ý nghĩa gì.

Chi bằng thuận theo anh.

Chỉ là đưa tôi về nhà thôi.

Tôi chưa đến mức không thể chấp nhận một khoảng thời gian ngắn ngủi như thế.

Vì vậy, tôi bỏ qua câu “điều anh nên làm”.

Bình thản nói:

“Không có chuyện gì là anh nên làm cả. Nhưng nếu tiện đường thì phiền anh vậy.”

________________________________________

Chương 29

Nhận được câu trả lời đồng ý của tôi, trong đôi mắt đen sâu thẳm của Hoắc Dụ Hàn lập tức hiện lên một tia vui mừng nhàn nhạt.

Ngay sau đó, anh khẽ mỉm cười, đưa gói giấy dầu trong tay cho tôi rồi nhanh chân đi lái chiếc xe jeep quân dụng tới.

Tôi mở cửa xe bước lên.

Suốt dọc đường, tôi chỉ lặng lẽ nhìn phong cảnh bên ngoài cửa sổ.

Giữa hai chúng tôi không có quá nhiều lời để nói.

Hoắc Dụ Hàn chăm chú lái xe.

Còn tôi cũng chẳng biết nên nói gì với anh.

Xe jeep bốn bánh đương nhiên nhanh hơn phương tiện công cộng rất nhiều.

Chỉ hơn mười phút đã đến nơi ở của tôi.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...