Đúng lúc ấy, cửa phòng bệnh của Hoắc Dụ Hàn mở ra.
Ngay khoảnh khắc đó, ánh mắt tôi và anh chạm nhau.
Gần như trong tích tắc, ánh mắt Hoắc Dụ Hàn trở nên vô cùng sắc lạnh.
“Hai người đang làm gì?”
Chưa đợi tôi trả lời, Lục Vực đã xoay người nhìn sang anh.
Anh ấy bình thản đánh giá người đàn ông trước mặt một lượt, rồi nở nụ cười rạng rỡ.
“Chào anh.”
“Xin lỗi vì giờ mới tới thăm.”
“Cảm ơn anh đã đỡ một nhát dao thay Tuệ Mẫn.”
Câu nói ấy nghe như một lời cảm ơn.
Nhưng lại mang theo cảm giác tuyên bố chủ quyền khó mà bỏ qua.
Ánh mắt Hoắc Dụ Hàn lập tức trở nên lạnh lẽo hơn.
Cuối cùng anh cũng chịu chuyển tầm mắt sang Lục Vực.
Ánh nhìn ấy kéo dài, đầy áp lực.
Đến mức nụ cười trên mặt Lục Vực dần biến mất.
Lúc đó Hoắc Dụ Hàn mới chậm rãi mở miệng:
“Anh là ai?”
“Tôi tên Lục Vực.”
Nói tới đây, anh ấy cố tình dừng lại.
Sau đó nháy mắt với tôi đầy ẩn ý rồi cười:
“Còn tôi và Tuệ Mẫn là quan hệ gì…”
“Chuyện đó nên để chính cô ấy trả lời thì hơn.”
Nghe vậy, tôi có chút lúng túng, khẽ mím môi.
Tôi không lên tiếng.
Hoắc Dụ Hàn lại bật cười nhạt.
“Quan hệ gì cũng không quan trọng.”
“Cùng lắm chỉ là vài người bạn không mấy quan trọng mà thôi.”
Lục Vực nhướng mày.
“Hôm nay là bạn bè.”
“Ngày mai có khi lại tiến thêm một bước.”
“Dù sao đi nữa, bạn bè vẫn có cơ hội trở thành chồng hiện tại hơn là một người chồng cũ.”
Vừa dứt lời, sắc mặt Hoắc Dụ Hàn lập tức tối sầm.
Anh lạnh lùng nói:
“Xin lỗi.”
“Vết thương của tôi vẫn chưa hồi phục hẳn.”
“Tạm thời không muốn tiếp người lạ.”
“Nếu anh không có việc gì khác, mời anh rời đi.”
Lục Vực rõ ràng cảm thấy mình đã thắng một ván.
Anh quay sang nhìn tôi, nói:
“Vậy thì chúng ta đi trước nhé, đừng làm phiền anh Hoắc nghỉ ngơi nữa.”
Nghe vậy, tôi cũng có chút do dự, liếc nhìn Hoắc Dụ Hàn một cái.
Dù sao tôi cũng không muốn tiếp tục dây dưa, nên khẽ gật đầu, đưa bát cháo trắng trong tay cho anh.
“Đây là cháo em mua ở căng tin bệnh viện cho anh. Anh tranh thủ ăn lúc còn nóng nhé. Em cũng không làm phiền anh nghỉ ngơi nữa, em đi trước đây…”
Tôi còn chưa nói hết câu, sắc mặt Hoắc Dụ Hàn đã càng lúc càng tối sầm.
Thấy tôi thực sự có ý định rời đi, anh bất ngờ vươn tay kéo mạnh.
Tôi bị kéo thẳng vào lòng anh.
Ngay sau đó, anh đóng sầm cửa phòng bệnh, nhốt Lục Vực ở bên ngoài.
Hành động này vừa trẻ con vừa thiếu lịch sự.
Tôi lập tức nổi giận.
“Anh làm gì vậy?”
Tôi vùng vẫy muốn thoát khỏi vòng tay anh.
Nhưng dù Hoắc Dụ Hàn chỉ dùng một tay ôm chặt lấy eo tôi, sức lực ấy cũng không phải thứ một người như tôi có thể chống lại.
“Lâm Tuệ Mẫn, em đúng là càng ngày càng có bản lĩnh rồi!”
Anh nghiến răng nói, giọng đầy tức giận.
Chương 40
Tôi cũng bốc hỏa.
Cuối cùng dùng hết sức đẩy anh ra, trừng mắt nhìn anh.
“Anh đang làm gì thế?”
“Lục Vực là bạn của tôi. Anh lấy quyền gì mà nhốt anh ấy ở bên ngoài?”
“Tính bá đạo của anh đúng là chẳng thay đổi chút nào!”
Nói xong, tôi quay người định đi mở cửa.
Nhưng còn chưa chạm tới tay nắm cửa, Hoắc Dụ Hàn đã đưa tay ngăn lại.
Trong lúc giằng co, tay tôi vô tình đụng trúng vết thương trên vai anh.
Ngay giây tiếp theo, anh khẽ rên lên một tiếng.
Tôi lập tức đứng khựng lại.
“Anh sao vậy? Hoắc Dụ Hàn!”
Tôi hoảng hốt quay người lại, vội vàng kéo mở cổ áo bệnh nhân của anh.
Quả nhiên, lớp băng vừa thay không lâu đã thấm ra từng vệt m//áu.
Tôi lập tức thấy áy náy.
Tự dưng đi chấp nhặt với một bệnh nhân làm gì?
Hơn nữa anh còn bị thương vì cứu tôi.
Nghĩ tới đó, tôi chỉ muốn tự tát mình mấy cái.
“Anh không sao.”
Đến lúc này, ngược lại Hoắc Dụ Hàn còn lên tiếng an ủi tôi.
Nhưng tôi chỉ mím môi, ép anh ngồi xuống giường bệnh.
“Tôi đi gọi y tá tới thay băng lại cho anh.”
“Anh ngồi yên đây.”
Nói xong, tôi vội vàng chạy ra ngoài.
Khi quay lại cùng y tá, cửa phòng bệnh vẫn đóng kín.
Tôi vừa đặt tay lên nắm cửa thì nghe thấy tiếng cãi vã vọng ra từ bên trong.
Động tác mở cửa của tôi lập tức khựng lại.
Bên trong là giọng một người đàn ông trung niên đang vô cùng tức giận.
Ông ấy liên tục trách mắng Hoắc Dụ Hàn:
“Cậu là quân nhân mà không biết quy định sao?”
“Hôm nay dám ra ngoài đ//ánh nhau gây sự, sau này binh lính dưới quyền biết được thì còn quản lý kiểu gì?”
“Hoắc Dụ Hàn! Tôi thấy cậu thật sự bị mê muội rồi!”
“Hôm nay cậu quá đáng lắm!”
Giọng Hoắc Dụ Hàn lại rất bình thản:
“Nếu ngay cả người phụ nữ của mình tôi cũng không bảo vệ nổi, vậy thì cái quân hàm này không cần cũng được.”
Câu nói ấy như chọc phải tổ ong vò vẽ.
Ngay sau đó, tôi nghe thấy tiếng đồ thủy tinh vỡ loảng xoảng.
Rồi là tiếng quát giận dữ hơn nữa.
“Cậu có biết mình đang nói cái gì không?”
“Không làm quân nhân thì cậu làm gì?”
“Nói ra những lời như vậy, cậu có xứng đáng với sự bồi dưỡng của tổ chức không?”
Chaporia
Bình Luận (0)