Anh Không Đến/Chương 36C. 36
20px

“Có xứng đáng với cha mẹ cậu không?”

“Hoắc Dụ Hàn! Cậu đúng là hết thuốc chữa!”

“Về mà tự kiểm điểm cho tôi!”

“Sau khi xuất viện lập tức trở về đơn vị nhận kỷ luật!”

“Trong thời gian nằm viện, cậu phải nghiêm túc suy ngẫm, viết cho tôi một bản kiểm điểm tư tưởng dài năm nghìn chữ!”

Nói xong, bên trong liền im bặt.

Có lẽ người đó sắp đi ra.

Tôi vội lùi lại mấy bước, nhường đường.

Quả nhiên, một người đàn ông trung niên mặc quân phục bước ra.

Trông ông ấy cực kỳ khó chịu, khuôn mặt sa sầm.

Khi nhìn thấy tôi, bước chân ông bỗng khựng lại.

Ánh mắt sắc như dao quét thẳng về phía tôi.

Tôi chỉ cảm thấy mồ hôi lạnh sau lưng túa ra.

Ngay lúc tôi tưởng mình sắp bỏ chạy tới nơi, người đàn ông ấy chỉ hừ lạnh một tiếng, lướt qua tôi rồi đi thẳng.

Trong phòng bệnh.

Hoắc Dụ Hàn đã nhìn thấy tôi.

Lúc này tôi cũng không còn đường nào để trốn nữa.

Tôi đưa y tá vào thay băng cho anh.

Đợi y tá rời đi, tôi ngồi xuống bên cạnh giường bệnh với tâm trạng vô cùng phức tạp.

Tôi thật sự không ngờ chỉ vì giúp tôi ra mặt một lần mà anh lại phải gánh chịu hậu quả nghiêm trọng đến thế.

Hoắc Dụ Hàn nhìn tôi.

“Sao không nói gì?”

Tôi cúi đầu, xoắn xoắn các ngón tay.

Một lúc lâu sau mới lí nhí:

“Xin lỗi nhé, Hoắc Dụ Hàn.”

“Tôi không ngờ chuyện này lại khiến anh gặp nhiều rắc rối đến vậy.”

Nghe tôi xin lỗi, Hoắc Dụ Hàn liền chống tay ngồi dậy khỏi giường bệnh.

Anh bước tới trước mặt tôi.

Bóng dáng cao lớn lập tức phủ xuống, che khuất cả ánh sáng phía trên.

Tôi ngẩn người ngẩng đầu lên.

Ngay lập tức đối diện với ánh mắt của anh.

Ánh mắt ấy sâu thẳm và nặng nề đến mức tim tôi bất giác đập lệch một nhịp.

“Anh làm gì vậy…”

“Lâm Tuệ Mẫn, em đang nghĩ gì thế?”

Hai giọng nói vang lên cùng lúc.

Nghe anh hỏi, tôi lập tức im lặng.

Hoắc Dụ Hàn cũng chẳng để tâm, tiếp tục nói:

“Vừa rồi em đứng ngoài cửa, đều nghe thấy hết rồi phải không?”

Tôi khẽ gật đầu.

Hoắc Dụ Hàn thở ra một hơi.

“Người đó là bạn của bố tôi, cũng là một người chú nhìn tôi lớn lên.”

“Những lời ông ấy nói, em không cần để trong lòng.”

“Mọi chuyện tôi làm đều là lựa chọn của chính tôi.”

“Tôi đã là người trưởng thành từ lâu rồi.”

“Tôi có thể tự chịu trách nhiệm cho mọi quyết định của mình.”

“Cho nên, Lâm Tuệ Mẫn, em không cần cảm thấy áy náy.”

“Cũng không cần đem tất cả lỗi lầm đổ lên đầu mình.”

Tôi mím môi, không nói gì.

Thấy vậy, Hoắc Dụ Hàn cũng không ép buộc.

Anh chậm rãi ngồi trở lại giường bệnh.

Im lặng hồi lâu, như đang hồi tưởng điều gì đó.

Một lúc sau anh mới cất tiếng:

“Lâm Tuệ Mẫn, em biết không?”

“Những ngày em ở bên cạnh tôi, những điều bình thường đến mức chẳng đáng nhắc tới trong suốt năm năm trước đây…”

“Sau khi em rời đi, tôi lại nhớ đến phát điên.”

Chỉ một câu nói ấy thôi.

Nhưng cũng đủ kéo suy nghĩ của tôi quay trở lại năm năm trước.

Tôi chưa từng nói ra, nhưng có lẽ tôi cũng đã từng hoài niệm những tháng ngày ấy.

Chỉ là bây giờ, tôi khẽ cười.

“Mọi chuyện đều đã qua rồi.”

Hoắc Dụ Hàn không đáp lại.

Anh vẫn tiếp tục nói như đang tự kể cho chính mình nghe:

“Sau khi em rời đi, tôi mới biết được toàn bộ sự thật…”

Giọng anh trầm thấp.

Mỗi lần nhắc đến những chuyện năm xưa, trong mắt anh lại hiện lên nỗi đau khó giấu.

Lần này, tôi không nói câu “đều đã qua rồi” nữa.

Bởi những chuyện xảy ra năm năm trước là một vết sẹo trong lòng tôi.

Là chiếc đinh Hoắc Dụ Hàn từng đóng sâu vào trái tim tôi.

Dù bây giờ anh muốn nhổ nó ra, thì vết thương để lại vẫn tồn tại.

Nỗi đau ấy cũng chưa từng là giả.

Hoắc Dụ Hàn không hề biện minh cho bản thân.

Anh tự giễu cười một tiếng.

“Khi đó tôi quá kiêu ngạo.”

“Vậy mà em lại thích tôi nhiều năm như thế.”

“Tuệ Mẫn, mãi đến tận hôm nay, sau năm năm, tôi mới thật sự hiểu vì sao ngày đó em nhất quyết muốn ly hôn với tôi.”

“Ngay cả tôi cũng thấy bản thân mình khốn nạn.”

Anh cúi đầu cười nhạt.

“Vết thương sẽ không biến mất.”

“Cho nên khi nhìn thấy có người muốn làm hại em, tôi gần như chẳng kịp suy nghĩ.”

“Tôi thà để bản thân mình ch//ết, cũng phải cứu được em.”

Những lời ấy như một chiếc búa nặng nề nện thẳng vào trái tim tôi.

Lòng tôi khẽ rung lên.

Tôi ngẩng đầu nhìn anh.

Đập vào mắt tôi là đôi mắt đen sâu thẳm quen thuộc ấy.

Chẳng biết từ lúc nào đã phủ lên một tầng ướt át.

Nhìn như thể chỉ cần chớp mắt là nước mắt sẽ rơi xuống.

Anh chăm chú nhìn tôi.

Sau đó vươn tay, nhẹ nhàng nắm lấy tay tôi.

“Nhưng khi lưỡi dao thật sự đâm vào người tôi…”

“Tôi lại hối hận.”

“Tuệ Mẫn…”

“Bởi vì tôi yêu em.”

“Tôi còn muốn bù đắp cho em.”

“Nếu tôi thật sự ch//ết đi…”

“Vậy tôi phải chuộc lỗi với em bằng cách nào đây?”

Tim tôi đập loạn.

Tôi gần như bị điện giật, lập tức rút tay về.

Đây là lần đầu tiên.

Lần đầu tiên tôi nghe Hoắc Dụ Hàn thẳng thắn bộc lộ tình cảm của mình như vậy.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...