Anh Không Đến/Chương 37C. 37
20px

Cũng là lời tỏ tình chân thành và lay động nhất mà tôi từng nghe trong đời.

Thế nhưng…

Điều duy nhất tôi muốn lúc này lại là bỏ chạy.

Nghĩ vậy, tôi thật sự đứng bật dậy.

Rồi bước nhanh ra phía cửa phòng bệnh.

Ngay lúc tay tôi sắp chạm vào tay nắm cửa.

Giọng Hoắc Dụ Hàn lại vang lên từ phía sau.

“Tuệ Mẫn…”

“Thật sự không thể cho tôi thêm một cơ hội nữa sao?”

Trong giọng nói ấy không còn sự ép buộc.

Cũng không còn vẻ kiêu ngạo ngày trước.

Chỉ là một lời thổ lộ mang theo nỗi đau và sự cầu xin được giấu kín.

Vậy mà…

Tôi vẫn thật sự dừng bước.

Ngay khoảnh khắc anh hỏi câu đó, tôi không thể phủ nhận rằng trái tim mình thật sự đã rung động.

Trong một giây ngắn ngủi, tôi thậm chí đã nghĩ:

Hay là cứ như vậy đi.

Tôi không thể phủ nhận rằng đến tận lúc này, tôi vẫn vô phương cứu chữa mà rung động trước Hoắc Dụ Hàn.

Tôi vẫn còn yêu anh.

Tình cảm của hai đời người, đâu phải nói buông là buông được.

Đây là thứ tình cảm mà tôi đã cầu xin suốt hai kiếp, chờ đợi suốt hai kiếp, cuối cùng mới có được.

Là tình yêu mà tôi đã đợi biết bao năm mới đổi lại được sự đáp lại từ người mình yêu.

Tôi im lặng rất lâu.

Ngay khi định mở miệng nói gì đó, cửa phòng bệnh bỗng bị người bên ngoài đẩy ra.

Tôi và người đứng ngoài cửa nhìn thẳng vào mắt nhau.

Người phụ nữ ấy ăn mặc chỉnh tề, khí chất sắc sảo, đang lặng lẽ nhìn tôi.

Đó là mẹ của Hoắc Dụ Hàn.

Và bà chưa bao giờ thích tôi.

Bà làm trong lĩnh vực nghệ thuật, từ tận đáy lòng luôn chán ghét kiểu người như tôi.

Một cô gái không có học thức cao, cũng chẳng có năng khiếu nghệ thuật.

Người bà thích là những cô gái trong đoàn văn công quân khu, những người có thể múa hát duyên dáng hoặc sở hữu giọng ca ngọt ngào.

Thậm chí có thể nói là bà ghét tôi.

Bởi vì xuất thân của tôi.

Trong đầu tôi hiện lên hình ảnh cay nghiệt của bà năm năm trước.

Những ký ức ấy khiến trái tim đang đập loạn của tôi dần bình tĩnh lại.

Tôi không có ý định trò chuyện.

Chỉ khẽ gật đầu với bà, rồi lướt qua người bà bước ra ngoài.

Vừa xuống lầu được vài bước, phía sau đã vang lên một tiếng gọi.

“Lâm Tuệ Mẫn!”

Tôi dừng chân, quay đầu lại.

Sắc mặt Hoắc phu nhân không mấy dễ chịu.

Bà xách một chiếc túi vải màu xanh quân đội, bước tới trước mặt tôi.

“Lâm Tuệ Mẫn, chúng ta nói chuyện một chút.”

Tôi nhìn bà rồi khẽ gật đầu.

Hai người ngồi đối diện nhau bên một chiếc bàn đá trong khuôn viên bệnh viện.

Hoắc phu nhân nhìn tôi một lúc lâu rồi cười nhạt.

“Lâm Tuệ Mẫn, tôi không muốn vòng vo.”

“Mục đích hôm nay tôi tìm cô là hy vọng cô tránh xa Dụ Hàn một chút.”

Lời nói của bà quá thẳng thắn.

Tôi thậm chí còn chưa kịp phản ứng.

“Tôi vốn chưa từng thích cô.”

“Lâm Tuệ Mẫn, chuyện này chắc năm năm trước cô đã biết rồi chứ?”

Tốc độ nói chuyện của bà rất nhanh.

Nhất thời tôi không biết nên đáp lại thế nào.

Nhưng dường như bà cũng không cần câu trả lời của tôi.

Bà chỉ tiếp tục hồi tưởng:

“Xuất thân của cô không tốt, đã liên lụy Dụ Hàn.”

“Nếu nó không cưới cô, hiện giờ trong quân đội ít nhất cũng có thể tiến thêm một bước nữa.”

“Tôi chờ ba năm, cuối cùng cũng chờ được ngày hai người ly hôn.”

“Nhưng rồi cô lại trở thành người thực vật.”

“Dụ Hàn từ đó như bị ma ám.”

“Nhất quyết phải chữa khỏi cho cô, thậm chí còn định xuất ngũ.”

“Bây giờ chúng tôi vất vả lắm mới thấy nó thoát khỏi bóng tối ấy.”

“Vậy mà cô lại xuất hiện.”

“Thậm chí vì cô, nó còn vi phạm kỷ luật quân đội.”

“Còn nói ra những lời như không làm quân nhân nữa.”

“Đồng chí Lâm Tuệ Mẫn, nhà họ Hoắc ba đời theo quân ngũ.”

“Vào quân đội mới là con đường đúng đắn của nó.”

“Chúng tôi không thể để nó tiếp tục tùy hứng như vậy được.”

Hoắc phu nhân cố gắng dùng giọng điệu khách quan và bình thản nhất để nói.

Nhưng tôi vẫn nghe ra sự trách móc cùng bất mãn trong từng câu chữ.

Tôi hít sâu một hơi.

Rồi bật cười vì tức.

Kiếp trước, trong quãng thời gian ít ỏi tiếp xúc với bà, lần nào tôi cũng chịu thiệt.

Vì Hoắc Dụ Hàn.

Vì thân phận con dâu.

Vì vai vế bề dưới.

Tôi chưa từng cãi lại bà.

Nhưng bây giờ…

Bà không còn là ai của tôi nữa.

Vậy nên tôi không muốn nhịn nữa.

“Bác Hoắc, cháu hiểu những lo lắng của bác.”

Tôi mỉm cười, chậm rãi lên tiếng.

“Trước hết, cháu rất cảm kích việc Hoắc Dụ Hàn đã liều mình cứu cháu.”

“Ân tình này, cháu sẽ luôn ghi nhớ.”

“Tuy nhiên…”

Tôi ngẩng đầu nhìn thẳng vào bà.

“Bắc Kinh lớn như vậy.”

“Cháu chưa từng cố ý gặp Hoắc Dụ Hàn.”

“Cũng chưa từng cố ý dây dưa với anh ấy.”

“Ngược lại, chính anh ấy mới là người luôn muốn quay lại với cháu.”

Vừa nghe xong câu đó, sắc mặt Hoắc phu nhân lập tức thay đổi.

Hoắc phu nhân dường như không thể tin nổi.

Bà không ngờ người con trai lạnh lùng, bạc tình của mình, ở trước mặt tôi lại có thể trở nên như vậy.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...