“Cháu hiểu những lo lắng của bác.”
“Cháu cũng biết Hoắc Dụ Hàn sinh ra là để làm quân nhân.”
“Cháu sẽ không cản trở tiền đồ của anh ấy, bác cứ yên tâm.”
“Chỉ cần bác có thể quản lý tốt anh ấy, cháu có thể bảo đảm rằng từ nay về sau, cháu sẽ không chủ động gặp anh ấy thêm bất cứ lần nào nữa.”
Sau khi nói ra những lời ấy, tôi chỉ cảm thấy cả người nhẹ nhõm.
Tôi không còn phải để ý sắc mặt của Hoắc phu nhân nữa.
Vì vậy, nói xong tôi liền chủ động đứng dậy rời đi.
Từ hôm đó trở đi, tôi không đến bệnh viện thêm lần nào nữa.
Cũng không tới thăm Hoắc Dụ Hàn.
Nhưng dù sao anh cũng đã cứu tôi một mạng.
Vì thế mỗi ngày tôi đều hầm một nồi canh bổ dưỡng, rồi nhờ Tiểu Trương, cậu cảnh vệ bên cạnh anh, mang tới bệnh viện giúp.
Thời gian trôi rất nhanh.
Mọi thứ cũng bình yên đến lạ.
Tôi bận rộn với cửa hàng mới và xưởng may của mình, lại một lần nữa lao đầu vào công việc.
Một khi bận rộn, tôi cũng không còn tâm trí nghĩ tới những chuyện giữa mình và Hoắc Dụ Hàn.
Sự rung động ngày hôm đó, khi nghe anh tỏ tình trong phòng bệnh, dường như cũng đã biến mất.
Tôi khóa nó thật sâu nơi đáy lòng.
Không cho bất kỳ ai chạm tới.
Ngay cả chính tôi cũng không cho phép mình nhớ lại.
Thế nhưng hai tuần sau.
Sáng hôm ấy, khi tôi tới mở cửa hàng, lại nhìn thấy Hoắc Dụ Hàn đứng trước cửa.
Có lẽ anh đã đợi từ rất lâu.
Bộ quân phục màu xanh sẫm còn đọng hơi sương của buổi sớm.
Vừa nhìn thấy tôi, đôi mắt đen sâu thẳm của anh lập tức sáng lên.
Anh sải bước đi tới.
“Tôi không biết mấy giờ em mở cửa.”
“Vì vậy tôi tới sớm để chờ.”
“May mà đã đợi được em.”
Nghe anh nói vậy, lòng tôi bỗng trở nên vô cùng phức tạp.
Tôi rất muốn hỏi:
Tại sao phải tới sớm như thế để chờ tôi?
Nhưng cuối cùng vẫn nuốt câu hỏi ấy xuống.
Tôi hít sâu một hơi rồi bình thản nói:
“Anh có chuyện gì sao?”
Hoắc Dụ Hàn khẽ nhíu mày, dường như không hiểu thái độ của tôi.
“Em sao vậy?”
Tôi không trả lời.
Chỉ lấy chìa khóa mở cửa cửa hàng rồi lặp lại:
“Nếu có chuyện gì thì nói thẳng đi.”
“Hoắc Dụ Hàn, tôi nghĩ sau này chúng ta nên giữ khoảng cách với nhau thì hơn.”
Nghe vậy, sắc mặt anh lập tức sa sầm.
“Tại sao?”
“Lâm Tuệ Mẫn, chẳng phải chúng ta đã nói rồi sao?”
“Em đã đồng ý cho tôi một cơ hội cơ mà!”
Tôi khẽ nhắm mắt.
“Hoắc Dụ Hàn.”
“Tôi đồng ý cho anh một cơ hội.”
“Nhưng không có nghĩa là tôi nhất định phải chấp nhận sự theo đuổi của anh.
”
“Tôi lâu như vậy không tới thăm anh, chẳng lẽ anh vẫn chưa hiểu sao?”
“Hôm đó tôi chỉ muốn anh yên tâm dưỡng thương.”
“Sau khi về nhà suy nghĩ kỹ, tôi cảm thấy chúng ta không hợp.”
Lời tôi nói không quá vòng vo.
Nhưng cũng chưa đến mức tuyệt tình.
Thế mà vành mắt Hoắc Dụ Hàn vẫn đỏ lên.
Anh bước tới, ép tôi sát vào tường.
Nhốt tôi giữa cơ thể anh và bức tường phía sau.
Nghiến răng gằn giọng:
“Ý em là gì?”
“Lâm Tuệ Mẫn, em đang đùa giỡn với tôi sao?”
Tôi chỉ cảm thấy bất lực vô cùng.
“Hoắc Dụ Hàn.”
“Hay là chúng ta dừng lại đi.”
“Anh không thấy khoảng cách giữa chúng ta quá lớn sao?”
Tôi cười khẽ.
Nhưng nụ cười ấy lại đầy cay đắng.
“Giữa chúng ta có quá nhiều ngăn cách.”
“Có những duyên phận, vốn dĩ không thể cưỡng cầu.”
Nói đến đây, tôi chợt cảm thấy cổ họng đắng nghét.
Sống mũi cũng cay cay.
Nhưng sau tất cả những lời ấy, Hoắc Dụ Hàn vẫn không nói gì.
Anh nhìn như đang giận dữ đến cực điểm.
Hai bàn tay siết chặt lấy vai tôi.
Rất lâu sau.
Anh đột nhiên gầm lên đầy phẫn nộ.
Một quyền nện mạnh vào bức tường bên cạnh.
Rầm!
“Lâm Tuệ Mẫn!”
Anh nghiến răng gọi tên tôi.
Từng chữ như bị nghiền nát giữa hai hàm răng.
Sau đó không nói thêm một câu nào nữa.
Anh quay người bỏ đi.
Bước chân dứt khoát.
Mãi tới khi bóng lưng ấy hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt.
Tôi mới dám để bản thân mềm nhũn trượt xuống nền đất.
Cũng chỉ đến lúc đó, tôi mới dám để nước mắt rơi xuống.
“Rốt cuộc em đang làm gì vậy?”
“Đã thích người ta, tại sao còn hành hạ lẫn nhau?”
Không biết từ lúc nào, Lục Vực đã bước vào.
Có lẽ anh đã nhìn thấy tất cả.
Nét mặt trở nên vô cùng phức tạp.
Một người vốn luôn cà lơ phất phơ như anh, lúc này nói chuyện lại mang theo vài phần cảm khái.
Nghe thấy giọng anh, tôi vội cúi đầu.
Lén lau sạch nước mắt.
Rõ ràng tôi không muốn bàn về chuyện này.
Thế nên chỉ đứng dậy.
Để lại cho Lục Vực một bóng lưng cùng câu nói nhẹ bẫng:
“Làm việc thôi.”
“Còn phải kiếm tiền nữa.”
Sau đó, trong một khoảng thời gian rất dài.
Hoắc Dụ Hàn không xuất hiện thêm lần nào nữa.
Tôi đoán có lẽ mẹ anh đã kể lại cuộc nói chuyện giữa chúng tôi.
Cũng đã chuyển nguyên vẹn những lời lạnh lùng của tôi cho anh nghe.
Thật ra…
Đó chính là kết quả mà tôi mong muốn.
Tôi và Hoắc Dụ Hàn đều có thể bắt đầu một cuộc sống mới.
Chaporia
Bình Luận (0)