Nhưng chẳng hiểu vì sao.
Trong lòng tôi luôn có cảm giác bất an.
Như thể có một tảng đá nặng nề đè lên ngực.
Khiến tâm trạng lúc nào cũng trĩu xuống, không sao nhẹ nhõm nổi.
Nhưng cuộc sống vẫn phải tiếp tục.
Vì thế, tôi ép bản thân gạt bỏ hết những suy nghĩ hỗn loạn trong đầu, dùng công việc để khiến mình bận rộn đến mức không còn thời gian nghĩ ngợi.
Thế nhưng, chuyện ngoài ý muốn vẫn xảy ra.
Hôm ấy trời vẫn âm u như mọi ngày.
Tôi vừa đến cửa hàng, mở cửa buôn bán.
Chưa kịp làm được mấy đơn hàng thì đã nghe thấy một tràng tiếng bước chân dồn dập vang lên.
Ngay sau đó, một gương mặt quen thuộc lao thẳng vào trong.
Không phải ai khác.
Chính là Tiểu Trương, cảnh vệ của Hoắc Dụ Hàn.
Có lẽ cậu ấy đã chạy một mạch tới đây.
Hơi thở còn chưa ổn định, đã vội vàng nắm lấy tay tôi, vừa khóc vừa nói:
“Đồng chí Lâm Tuệ Mẫn, tôi cầu xin chị, mau đi gặp thủ trưởng của chúng tôi đi!”
“Anh ấy… anh ấy sắp không qua khỏi rồi!”
Lời ấy vừa thốt ra, đầu óc tôi lập tức trống rỗng.
Chiếc cốc trong tay rơi mạnh xuống đất.
Một tiếng choang vang lên chói tai.
“Cậu… cậu nói gì cơ?”
Tôi gần như không tìm lại được giọng nói của mình.
Tôi lao tới, siết chặt cánh tay Tiểu Trương.
Vừa mở miệng, giọng đã nghẹn lại.
Tiểu Trương không dừng lại giải thích.
Cậu ấy kéo tôi chạy thẳng về phía ga tàu.
Trên đường đi, từ những lời đứt quãng của Tiểu Trương, cuối cùng tôi cũng biết được toàn bộ đầu đuôi câu chuyện.
Hiện giờ, Hoắc Dụ Hàn không còn ở Bắc Kinh nữa.
Không lâu trước đó, anh nhận nhiệm vụ đến tỉnh Xuyên để tham gia một đợt huấn luyện.
Thế nhưng trong lúc dẫn đội, họ bất ngờ gặp phải động đất.
Để cứu người dân địa phương, Hoắc Dụ Hàn đã chỉ huy các chiến sĩ bảo vệ và sơ tán dân thường.
Nào ngờ địa điểm huấn luyện lại nằm trên núi.
Động đất cộng thêm những trận mưa lớn kéo dài liên tiếp đã gây ra sạt lở đất nghiêm trọng.
Trong lúc cứu một bé gái, chính anh lại bị mắc kẹt trong núi.
Đến nay vẫn chưa rõ sống ch//ết.
Nghe đến đó, nước mắt tôi lập tức tuôn rơi.
Tôi không ngờ sau cuộc cãi vã hôm ấy, mọi chuyện lại diễn biến thành như thế này.
Tôi càng không ngờ cuộc tranh cãi đó có thể trở thành những lời cuối cùng giữa tôi và Hoắc Dụ Hàn.
Tại sao lại như vậy…
Vì sao chứ…
Rõ ràng ở kiếp trước, cuộc đời Hoắc Dụ Hàn đâu có nhiều trắc trở như thế.
Anh luôn thuận buồm xuôi gió.
Chẳng lẽ vì tôi sống lại?
Chẳng lẽ chính tôi đã làm thay đổi tất cả?
Chẳng lẽ tôi đã hại anh…
Tôi ngồi tàu hỏa suốt mấy chục tiếng đồng hồ.
Cả quãng đường dài ấy, tôi chưa từng ngừng lo lắng.
Thậm chí còn chẳng cảm nhận được sự mệt mỏi.
Đến khi cuối cùng cũng vội vã tới được vùng thiên tai, tôi mới biết cảnh tượng nơi đây bi tráng đến mức nào.
Những căn nhà đổ sập nối tiếp nhau thành từng mảng phế tích.
Bác sĩ, y tá và quân nhân tất bật ngược xuôi tìm kiếm người sống sót.
Có người may mắn thoát nạn đang cuống cuồng tìm người thân.
Cũng có người ôm chầm lấy nhau, khóc đến tê tâm liệt phế.
Khung cảnh ấy khiến sống mũi tôi cay xè.
Tôi không dám nhìn thêm nữa.
Chỉ cúi đầu lao về phía ngọn núi.
Thế nhưng mới đi được nửa đường, tôi đã bị chặn lại bên ngoài hàng rào cảnh giới của quân đội.
Bùn đá có thể tiếp tục sạt lở bất cứ lúc nào.
Không ai dám đem mạng sống ra đánh cược.
Mà vận may của tôi cũng chẳng hề tốt.
Khi tôi vừa đến nơi, đúng lúc nghe thấy một người đàn ông trung niên lớn tuổi, mắt đỏ hoe vì đau đớn, nghẹn giọng tuyên bố:
“Dừng tìm kiếm!”
“Toàn bộ lực lượng lập tức xuống núi cứu những người còn sống!”
Chỉ một câu nói ấy thôi đã khiến tôi gần như phát điên.
Tôi ngẩng đầu nhìn lên.
Người đàn ông đó tôi không hề xa lạ.
Không ai khác.
Chính là cha ruột của Hoắc Dụ Hàn.
Cũng là người cha chồng của tôi ở kiếp trước.
Tư lệnh Hoắc.
Chính ông đã đích thân tuyên bố từ bỏ việc tìm kiếm con trai mình.
Không chỉ tôi.
Toàn bộ quân nhân có mặt đều sững sờ.
Không ai nhúc nhích.
Những người đàn ông sắt đá ấy chỉ đứng chết lặng tại chỗ, vành mắt đỏ hoe.
Tư lệnh Hoắc cũng đỏ mắt.
Thấy mọi người bất động, ông lập tức quát lớn:
“Còn đứng ngây ra đó làm gì?”
“Chậm một giây xuống núi là sẽ có thêm vài người dân mất mạng!”
“Các cậu muốn người già mất con? Muốn trẻ nhỏ mất cha mẹ sao?”
Lời vừa dứt.
Cuối cùng cũng có người cử động.
Đội ngũ quân nhân nhanh chóng rút lui.
Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, toàn bộ lực lượng đã xuống núi.
Tôi nhìn con đường lên núi giờ đã trống không.
Nước mắt không ngừng trào ra.
Tôi không biết một người cha phải cần bao nhiêu dũng khí mới có thể tự tay tuyên bố từ bỏ chính con trai mình.
Tôi chỉ cảm nhận được cơn đau âm ỉ vô tận nơi lồng ngực.
Ngay khoảnh khắc ấy.
Đứng trước ranh giới sinh ly tử biệt.
Cuối cùng tôi cũng hiểu rõ lòng mình.
Chaporia
Bình Luận (0)