“Ta mặc kệ! Ngươi không dẫn ta theo, ta chết trước mặt ngươi luôn!”
Một là ta đang vội lên đường.
Hai là ta và Giang Đào Hoa quen biết nhiều năm, ngày thường nàng ấy cũng thường giúp ta trông con.
Nhìn nàng ấy cô độc đáng thương như vậy, ta cũng không nỡ lòng, chỉ có thể nghiến răng nói:
“Lên xe đi!”
09
Ta cầm số bạc lấy được từ tướng quân phu nhân, dẫn theo Giang Đào Hoa và ba tiểu bảo tới một tiểu trấn vùng biên thùy, mua chút ruộng đất nhà cửa, rồi dựng một căn viện trong núi.
Đóng kín cửa lại, toàn tâm toàn ý nuôi dạy ba đứa nhỏ.
Giang Đào Hoa tuy thích ra vẻ phong nhã, mê mẩn mấy tên thư sinh mặt trắng, nhưng nàng ấy thật sự biết đôi ba chữ.
Dạy khai mông cho ba tiểu bảo thì dư sức.
Ăn mặc không lo, ai còn muốn làm loại kỹ nữ ngầm không lên nổi mặt bàn kia nữa?
Cử chỉ của Giang Đào Hoa dần đoan trang hơn, thần thái cũng tao nhã hơn.
Dáng vẻ ôm sách dạy học của nàng ấy quả thật rất có phong thái nữ phu tử.
Đám trẻ trong núi đều thích tới nghe nàng ấy giảng bài.
Tiếng “tiên sinh”, “phu tử” gọi liên tục, làm nàng ấy mê tới choáng váng đầu óc.
Chớp mắt một cái, bụng ta đã đủ tháng, tới lúc lâm bồn.
Giang Đào Hoa từ sớm đã chuẩn bị ba bà đỡ canh trong nhà, còn dặn người chăm sóc tốt cho ba tiểu bảo.
Đại Bảo phấn khích reo lên:
“Nương thân sắp sinh rồi! Nương thân sắp sinh tiểu đệ đệ cho chúng ta rồi!”
Nhị Bảo:
“Không muốn tiểu đệ đệ đâu, con muốn tiểu muội muội cơ!”
Tam Bảo nhìn bụng ta, nghiêm túc phân tích:
“Bụng nương thân to như vậy, chắc là vừa có đệ đệ vừa có muội muội đúng không?”
“Vậy nương thân có đệ đệ muội muội rồi… còn thích bọn con không?”
Ta vội vàng dỗ dành:
“Yên tâm đi, cho dù có thêm đệ đệ muội muội, nương thân cũng sẽ không bỏ các con đâu!”
Nói xong còn siết chặt bài vị của phu quân trong tay, giống như nó có thể cho ta vô hạn sức mạnh vậy.
Mấy thím tới giúp đỡ nghe xong thì ai nấy đều đau lòng rơi lệ.
“Đúng là đáng thương mà, tuổi còn trẻ đã phải thủ tiết, còn mang theo ba đứa nhỏ, trong bụng lại thêm một đứa nữa.”
“Nhiều con thế này, nuôi cực lắm đấy.”
Ta mỉm cười đầy an ủi.
“Phu quân ta mất sớm, trong nhà nhân khẩu đơn bạc, chàng lại thích nhiều trẻ con…”
Mấy thím lập tức khen không dứt miệng, nói ta vừa có tình vừa có nghĩa, đúng là nữ nhân tốt.
“Hay lắm! Đúng là nữ tử si tình!”
Sau đó, dưới sự giúp đỡ của một đám thím, ta thuận lợi sinh hạ tam bào thai.
Một bé gái, hai bé trai.
Cộng với ba tiểu bảo trước đó, ta vậy mà hai thai sinh sáu đứa!
Cứ nhẹ nhàng cùng phu quân hoàn thành thành tựu con cháu đầy đàn.
Ngay lúc ta tưởng rằng mình sắp sống những ngày tháng hạnh phúc, chờ con cháu lớn lên rồi con đàn cháu đống…
Thì một đội nhân mã bao vây sơn trang của ta.
Nam nhân đi đầu mặc khôi giáp, áo choàng đỏ như máu, mang theo khí thế huyết vũ tinh phong mà đến.
Vừa vào cửa đã lao thẳng tới trước giường ta.
“Liên Nương! Nàng không sao chứ?”
“Xin lỗi, là ta tới muộn rồi.”
Ta trợn tròn mắt nhìn Tạ Lâm Uyên trước mặt.
“??? Sao chàng lại tới đây?”
Phạm Vân đứng bên cạnh hắn nói:
“Điện hạ vừa bình định phản loạn xong, biết phu nhân sắp sinh nên ngày đêm không nghỉ chạy tới đây, đã suốt ba ngày ba đêm chưa chợp mắt rồi.”
Ta càng thêm ngơ ngác.
“??? Vì sao hắn gọi chàng là điện hạ?”
“??? Sao chàng biết ta ở đây?”
“??? Sao chàng biết ta sắp sinh?”
Có lẽ sợ ta rút dao chém người, Giang Đào Hoa lập tức quỳ phịch xuống.
“Liên Nương ta sai rồi! Là ta không tốt!”
“Ta sợ ngươi sinh nở xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, nghĩ hắn là cha của bọn nhỏ nên mới…”
“Ta thề! Lần này ta tuyệt đối không nhận bất kỳ lợi ích gì, “Ta thề! Lần này ta tuyệt đối không nhận bất kỳ lợi ích gì, nếu không sẽ bị trời đánh sét đánh, không xứng làm mẹ nuôi của bọn nhỏ!”
Mấy thím nhìn Tạ Lâm Uyên đột nhiên xuất hiện thì kinh ngạc vô cùng.
“Liên Nương à, chàng trai to lớn này là ai thế? Vừa cao vừa tuấn tú, trông còn giống một vị tướng quân nữa!”
Chaporia
Bình Luận (0)