“Không nghe Giang phu tử nói sao? Là cha ruột của bọn nhỏ đấy! Chắc chắn là phu quân của Liên Nương rồi!”

“Không đúng nha, Liên Nương chẳng phải nói phu quân nàng ấy ch/ế/t rồi, nàng ấy là quả phụ sao? Phu quân nàng ấy còn đang nằm trong tay nàng kia mà!”

“Hả? Vậy chẳng lẽ… người này là…”

Tạ Lâm Uyên ho nhẹ một tiếng, nghiêm túc nói:

“Không sai!”

“Bản soái chính là… gian phu của nàng ấy!”

“Có điều bản soái nhất định sẽ thượng vị!”

“Ta không tin ta còn tranh không lại hắn!”

“Hắn ch/ế/t bốn năm rồi, chẳng lẽ ta vẫn tranh không lại sao!!!”

Mấy thím nghe xong liền cảm thán:

“Chàng trai trẻ này có chí khí thật!”

“Đúng vậy, quả phụ triều ta thủ hiếu tối đa ba năm thôi. Liên Nương đã thủ hiếu cho tiên phu ba năm rồi, cũng đến lúc tái giá, đừng chậm trễ cả đời chứ?”

“Huống hồ hai người ngay cả con cũng có rồi.”

Tạ Lâm Uyên cực kỳ tán đồng.

“Các thím nói rất có lý.”

Đúng lúc này, bên cạnh có người kinh hô:

“Thái tử điện hạ, ba vị tiểu công tử này… sao lại giống hệt ngài lúc nhỏ vậy?”

Một câu nói lập tức kéo toàn bộ ánh mắt qua đó.

Tạ Lâm Uyên quay đầu, nhìn chằm chằm ba tiểu bảo nhà ta.

“Các con… tên là gì? Năm nay bao nhiêu tuổi rồi?”

Đại Bảo ngoan ngoãn đáp:

“Con tên Lý Nhất Long.”

Nhị Bảo:

“Con tên Lý Nhị Phượng.”

Tam Bảo:

“Con tên Lý Tam Hổ.”

Hốc mắt Tạ Lâm Uyên đỏ lên, chỉ vào ba đứa nhỏ chất vấn ta:

“Nàng để bọn nhỏ mang họ Lý???”

Không phải chứ…

Đây là trọng điểm sao?

Trọng điểm chẳng phải nên là:

“Vì sao người ta gọi chàng là thái tử điện hạ?” mới đúng à?

10

Tạ Lâm Uyên thật sự thành thái tử rồi.

Bởi vì hắn kéo vị thái tử trước đó xuống ngựa, cho nên hắn thành thái tử.

Hắn cũng không phải con ruột của tướng quân và tướng quân phu nhân, mà là con trai ruột của hoàng đế.

Năm đó, hoàng hậu và quý phi cùng lúc sinh nở.

Hoàng hậu sinh hạ một công chúa, còn quý phi sinh được một hoàng tử.

Hoàng hậu sợ quý phi mẫu bằng tử quý mà được sủng ái, cướp mất vị trí hoàng hậu của mình, cho nên sai người từ ngoài cung bế về một bé trai nhà nông dân, tráo đổi với nữ nhi của bà ta.

Sau đó còn mua chuộc thị vệ và ngự y, tạo giả tượng quý phi một xác hai mạng, định xử ch/ế/t tiểu hoàng tử vừa mới chào đời.

May mà một tên thái giám tham gia việc này vẫn còn lương tâm, lén đưa đứa nhỏ ra khỏi cung, giao cho vị đại tướng quân năm đó.

Đúng lúc con trai ruột của đại tướng quân và tướng quân phu nhân mắc trọng bệnh rồi yểu mệnh.

Đại tướng quân liền giấu tướng quân phu nhân, dùng tiểu hoàng tử kia thay thế con trai mình.

Có lẽ huyết thống thật sự không thể cắt đứt.

Từ nhỏ Tạ Lâm Uyên đã được hoàng đế cực kỳ coi trọng.

Điều này khiến vị thái tử giả biết rõ thân thế mình vô cùng ghen ghét, muốn trừ khử hắn bằng mọi giá, thậm chí còn không tiếc hạ độc hoàng đế.

Chỉ tiếc hoàng đế từ sớm đã nhận ra tâm tư của hắn và hoàng hậu, nên đã chuẩn bị sẵn mọi thứ.

Giả vờ hôn mê chẳng qua là muốn ép bọn họ lộ nguyên hình.

iện tại thái tử giả đã bị xử tội, hoàng hậu cùng mẫu tộc cũng bị thanh toán vì tội mưu phản.

Tạ Lâm Uyên trở về hoàng thất, được sắc phong làm thái tử.

Trước khi tới đây, hắn còn đang dẫn quân thanh trừng dư đảng phản loạn của mẫu tộc hoàng hậu.

Câu chuyện dài như vậy, hắn nói liền một hơi, nghe tới mức ta ngây người.

Ta đưa chén trà nhân sâm bên cạnh cho hắn.

“Phức tạp tới vậy luôn à?”

Tạ Lâm Uyên thở dài:

“Haizz, đúng là phức tạp như thế đấy.”

Ta lại hỏi:

“Vậy chàng bận như thế, còn tới tìm ta làm gì?”

“Không phải chàng định cướp con với ta đấy chứ?”

“Vậy không được đâu!”

“Tam Bảo, Tứ Bảo, Ngũ Bảo đều là con của ta và phu quân!”

“Ta nghĩ tên cho chúng rồi, sẽ gọi là Lý Tứ Ngư, Lý Ngũ Lân, Lý Lục Loan…”

Tạ Lâm Uyên tức tới xù lông.

“Nàng đừng có quá đáng!”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...