“Lén sinh ba đứa con của ta, không theo họ ta thì thôi đi!”
“Ba đứa phía sau còn định cho mang họ hắn nữa?”
“Nàng yêu Lý Thiên Trọng đến thế sao!!!”
“Ba đứa nhỏ này… mẫu thân ta đã trả tiền rồi!”
Ta có hơi chột dạ.
Lúc đầu quả thật đã nói rõ là để lưu hậu cho phủ tướng quân.
Mà ta cũng đúng là đã nhận bạc của tướng quân phu nhân.
“M… một đứa thôi!”
“Mẫu thân chàng chỉ trả tiền cho một đứa.”
Sau đó ta cắn răng, nhắm mắt lại.
“Ba đứa nhỏ, chàng chọn một đứa mang đi đi!”
Dù sao bây giờ Tạ Lâm Uyên đã là thái tử, bọn nhỏ đi theo một người cha như hắn cũng không thiệt thòi gì.
Không ngờ Tạ Lâm Uyên lại được voi đòi tiên.
“Không được!”
“Ba đứa… à không, sáu đứa nhỏ này ta đều muốn!”
“Mẫu thân của bọn nhỏ, ta cũng muốn!”
Nói rồi, dưới ánh mắt kinh ngạc của ta, hắn kéo mạnh ta vào lòng.
“Liên Nương, ta tâm duyệt nàng, chẳng lẽ nàng không nhìn ra sao?”
“Từ ngày nàng cứu ta bên đường đem về nhà, lúc ta mở mắt nhìn thấy nàng lần đầu tiên… ta đã thích nàng rồi.”
“Đáng tiếc khi ấy nàng đã có phu quân, trong mắt trong lòng nàng đều chỉ có hắn.”
“Sau này nàng tới tìm ta, ta còn tưởng nàng đổi ý, muốn hòa ly với hắn rồi gả cho ta…”
“Không ngờ nàng chỉ coi ta là công cụ sinh con…”
“Nàng hiểu được cảm giác của ta không?”
“Hận ánh trăng treo cao, lại chẳng chịu soi tới mình!”
Đệt!
Ta cũng y chang hắn mà!
Ta cũng hận phu quân như ánh trăng trên cao, chỉ không chịu chiếu xuống người ta thôi!
Hai kẻ đồng bệnh tương liên ôm nhau khóc rống.
“Hu hu hu…”
“Hu hu hu…”
Người bên cạnh:
“Tình yêu này thật trắc trở…”
“Thật cảm động…”
“Mà cũng thật hỗn loạn…”
11
Làm người không cần quá cố chấp.
Biết thời thế mới là tuấn kiệt.
Tạ Lâm Uyên… à không, bây giờ phải gọi là Tiêu Lăng Uyên, uy hiếp ta rằng nếu ta không dẫn theo bọn nhỏ quay về kinh thành, làm Thái tử phi của hắn, hắn sẽ khiến cả sơn trang của ta gà chó không còn.
Đại Hoàng canh cửa, Gà Cục Tác đẻ trứng, một con cũng đừng hòng sống.
Vì đám gà chó trong trang, ta đành rưng rưng nước mắt theo hắn về kinh thành, làm Thái tử phi.
Còn về điền trang và sản nghiệp, ta giao hết cho Giang Đào Hoa quản lý.
Với tài trí và năng lực của nàng ấy, chắc chắn có thể giúp sơn trang của chúng ta phát triển lớn mạnh.
Ban đầu hoàng đế không đồng ý để ái tử cưới một phụ nhân quê mùa đầu đường bán đậu phụ như ta, nhất là quả phụ như ta nữa.
Nhưng vừa nhìn thấy sáu tiểu bảo, ông lập tức ngây người.
“Cái này đúng là…”
“Con đàn cháu đống, tử tôn đầy nhà mà!”
“Hu hu hu… Ái phi, nàng nhìn thấy chưa?”
“Uyên nhi nhà chúng ta làm cha x6 rồi!”
“Giang sơn nhà ta có người kế tục rồi, lão Tiêu gia chúng ta không sợ tuyệt hậu nữa!”
Đại tướng quân và tướng quân phu nhân cũng cười đến không khép nổi miệng.
“Hu hu hu… Thái tử điện hạ có hậu rồi!”
“Mau để ông bà nội nuôi như chúng ta xem cháu trai cháu gái nào…”
Nhất Bảo, Nhị Bảo, Tam Bảo từng được tướng quân phu nhân chăm sóc một thời gian nên vốn đã thân thiết với bà.
Tứ Bảo, Ngũ Bảo, Lục Bảo thì còn đang bú sữa, ngoan ngoãn không khóc không quấy.
Đại tướng quân và phu nhân bị sáu đứa nhỏ vây quanh, trên mặt tràn ngập ánh sáng hạnh phúc.
Hoàng đế thấy vậy thì ghen tị vô cùng.
“Lão Tạ!”
Chaporia
Bình Luận (0)