“Trẫm mới là thân tổ phụ của bọn nhỏ!”

“Tuy ngươi nuôi lớn Uyên nhi, trẫm đồng ý để nó thay các ngươi dưỡng lão tống chung, nhưng đừng có được voi đòi tiên.”

Nói xong liền lao về phía sáu tiểu bảo.

“Các cháu ngoan, hoàng gia gia tới rồi đây!”

Ba lão già cộng lại hơn trăm tuổi, vậy mà còn tranh nhau bế trẻ con.

“Của ta của ta!”

“Là của ta!”

Ta che miệng bật khóc.

“Rõ ràng là của ta mà!”

“Phu quân, xin lỗi…”

“Là Liên Nương vô dụng, không thể để lão Lý gia chúng ta lưu lại hậu nhân.”

“Ngày mai thiếp sẽ cho người tới tộc họ nhận nuôi một đứa trẻ, ghi dưới danh nghĩa của chàng.”

“Liên Nương tuyệt đối sẽ không để chàng tuyệt hậu đâu!”

Hoàng đế nhìn ta vừa mới ở cữ xong, sai người đưa tới một kim ấn và một chiếc chìa khóa.

“Thái tử phi, con vừa mới ở cữ xong còn đứng đây làm gì?”

“Mau trở về nghỉ ngơi cho tốt!”

“Sáu đứa nhỏ đã có ba lão già chúng ta với nhũ mẫu chăm sóc rồi, con không cần bận tâm.”

“Trung cung phượng vị hiện đang bỏ trống, trẫm dự định truy phong mẫu thân của Uyên nhi làm hoàng hậu.”

“Cho nên phượng ấn và nội vụ hậu cung tạm thời giao cho con quản lý.”

“Chìa khóa nội khố này cũng do con giữ.”

Ta sững sờ:

“Phượng ấn… chìa khóa nội khố???”

Là cái nội khố hoàng gia mà ta đang nghĩ tới đó sao?

Tổng quản thái giám Trần công công đứng bên cạnh hoàng đế cười nói:

“Đúng vậy nương nương.”

“Nô tài dẫn người đi kiểm kê kho tàng nhé…”

“Bên trong toàn là bảo bối tốt, sau này đều do người quản lý.

Vốn dĩ ta còn không yên tâm về sáu tiểu bảo nhà mình.

Nhưng ta thật sự quá tò mò, cho nên vẫn đi theo Trần công công.

Đồ trong nội khố hoàng gia nhiều quá.

Đếm không hết, hoàn toàn đếm không hết.

Trần công công còn nói, thích món nào thì cứ mang về Đông cung bày chơi, không thích nữa thì lại đổi món khác.

Cuộc sống này…

Cũng quá mỹ mãn rồi đi.

Quan trọng nhất là, tuy ta thay mặt quản lý hậu cung, nhưng nói gì thì nói ta cũng là con dâu hoàng đế.

Đám phi tần hậu cung kia đều là thứ mẫu của ta và thái tử, ngày ngày tới thỉnh an rõ ràng không thích hợp, cho nên miễn hết mấy lễ nghi đó.

Ta chỉ cần học cách quản lý nội vụ là được.

Bận rộn xong quay về cung, cung nữ và ma ma đã ôm sáu tiểu bảo trở lại cho ta.

Một nhà tám người chúng ta cùng nhau dùng bữa, hưởng hết niềm vui gia đình.

Đêm xuống, sáu tiểu bảo đều được cung nữ và ma ma đưa đi ngủ.

Tiêu Lăng Uyên ôm ta lăn qua lăn lại trên giường.

Ta đẩy hắn ra, không mấy đồng ý.

“Chàng tránh ra!”

“Chúng ta đã có sáu đứa con rồi, ta không muốn sinh nữa!”

Tiêu Lăng Uyên đỏ mặt, thấp giọng dỗ dành ta.

“Không đâu…”

“Ta đã tìm thái y… uống canh tránh thai rồi.”

“Đời này ta chỉ có một nữ nhân là nàng thôi, sẽ không có đứa nhỏ nào khác nữa.”

“Liên Nương, nàng thương ta đi mà…”

Ừm…

Nam nhân có trách nhiệm, đúng là nên tự mình uống canh tránh thai.

Ta bị Tiêu Lăng Uyên làm cảm động bởi thâm tình sâu đậm ấy.

“Vậy… được thôi!”

(Hết)

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...