20px

Yết hầu Ngô Khải Hàng khẽ động, giọng nói rất thấp:

“Cảm ơn em.”

Hai chữ “cảm ơn” ấy nhẹ hơn bất cứ lúc nào.

Nhưng cũng nặng hơn bất cứ lúc nào.

Nó giống như một chiếc chìa khóa mở tung cánh cửa đã bị đồng hai hào khóa chặt giữa hai người.

Để cuối cùng họ cũng nhìn rõ dáng vẻ thật sự của đối phương.

Lúc rời khỏi nhà họ Ngô, Quách Hiểu Mạn quay đầu nhìn lại một lần.

Ánh chiều tà xuyên qua khung cửa sổ chiếu vào nhà, kéo bóng dáng mỗi người dài ra thật dài.

Cô biết, nhà họ Ngô có lẽ vẫn sẽ còn hỗn loạn thêm một thời gian nữa.

Nhưng tất cả những điều đó đã không còn liên quan tới cô nữa rồi.

Cuộc đời cô đã từ trong sự nhục nhã của đồng hai hào kia mọc ra đôi cánh cứng cáp hơn.

Mang theo cô bay về phía bầu trời rộng lớn hơn.

Gió từ hành lang thổi tới, khẽ tung góc áo cô lên.

Quách Hiểu Mạn siết chặt tờ thông báo thăng chức trong tay, bước chân nhẹ nhàng đi về phía ga tàu điện ngầm.

Phía xa, ánh đèn neon của thành phố lần lượt sáng lên.

Giống như vô số vì sao rơi xuống nhân gian.

Và cô biết, ngôi sao thuộc về mình cuối cùng cũng không còn bị ánh mắt của người khác che lấp nữa.

Nó đang tỏa sáng rực rỡ.

Sáng một cách thẳng thắn.

Sáng đến mức mọi sự khinh thường trong quá khứ đều trở thành lớp nền làm nổi bật ánh sáng ấy.

Loa phát thanh ở ga tàu điện ngầm đang thông báo thời gian chuyến tàu tiếp theo cập bến.

Bước chân Quách Hiểu Mạn giữa dòng người vẫn đều đặn, không nhanh không chậm.

Giống như một giai điệu đã được giữ nhịp thật vững vàng.

Trong tay cô vẫn nắm chặt tờ thông báo thăng chức.

Mép giấy đã bị hơi ấm trong lòng bàn tay làm mềm đi, nhưng từng con chữ phía trên vẫn rõ ràng đến chói mắt.

“Quản lý dự án.”

“Phụ trách điều phối những dự án lớn hơn.”

Đây đã không còn là kiểu “chứng minh cho bọn họ xem” như ban đầu cô nghĩ nữa.

Mà là sau vô số lần bị coi thường, cô tự tay vạch lại ranh giới cho chính mình.

Bên ngoài ranh giới ấy là cuộc sống hỗn loạn như mớ bòng bong của nhà họ Ngô.

Còn bên trong, là thành trì cô dùng sự chuyên nghiệp và điềm tĩnh từng chút từng chút dựng nên.

Bước ra khỏi ga tàu điện ngầm, gió cuối xuân mang theo hương ngọc lan ven đường ập vào mặt.

Quách Hiểu Mạn hít sâu một hơi, thuận tiện thay luôn chút cảm giác đè nén cuối cùng còn sót lại trong lòng.

Điện thoại trong túi khẽ rung lên.

Là tin nhắn của Trình Uyển Thanh:

“Hiểu Mạn, tối nay đừng quên tiệc ăn mừng nhé. Quản lý Hàn đặc biệt dặn toàn bộ mọi người đều phải có mặt.”

Khóe môi Quách Hiểu Mạn cong lên.

Cô trả lời một chữ “Đã nhận”, bước chân cũng nhanh hơn một chút.

Cô biết rất rõ, ý nghĩa của buổi tiệc này không chỉ là ăn mừng thành công giai đoạn đầu của dự án.

Mà còn là để vài người nào đó xuyên qua đám đông mà nhìn thấy rằng người phụ nữ từng bị làm nhục bằng đồng hai hào giờ đã đứng ở vị trí mà bọn họ chưa từng với tới.

Trong phòng riêng của khách sạn lúc chiều tối, ánh đèn pha lê dịu dàng phủ xuống chiếc bàn dài.

Đồng nghiệp trong tổ dự án tốp năm tốp ba vừa ăn vừa trò chuyện.

Đồng nghiệp họ Thạch vừa thấy cô bước vào đã giơ tay gọi:

“Chị Quách, bên này!”

Quản lý Hàn ngồi ở vị trí chủ tọa.

Thấy cô ngồi xuống liền cười nâng ly:

“Hôm nay không chỉ là tiệc ăn mừng mà còn để cổ vũ tinh thần mọi người. Tiếp theo chúng ta sẽ có dự án lớn hơn nữa, phải để bên hợp tác thấy được rằng đội ngũ này không chỉ làm được việc, mà còn có thể làm thành hình mẫu.”

Mọi người đồng loạt nâng ly.

Ánh mắt Quách Hiểu Mạn nhẹ nhàng lướt qua thành ly và những gương mặt tươi cười của đồng nghiệp.

Dòng nhiệt trong lòng từng vòng từng vòng lan ra.

Cô nhớ mấy tháng trước, bản thân còn co mình trong phòng dành cho khách, lật từng bản sơ yếu lý lịch cũ.

Ngay cả đơn xin việc gửi đi cũng mang theo cảm giác dò xét dè dặt.

Còn bây giờ, cô ngồi ở đây với thân phận là trụ cột được công nhận của cả nhóm.

Trong bữa tiệc, có người nhắc tới chi tiết trong buổi làm việc với khách hàng.

Khi nói đến lời khen của quản lý Vương dành cho Quách Hiểu Mạn, trong giọng nói mang theo sự khâm phục rõ ràng.

“Quản lý Vương nói phương án dự phòng của quản lý Quách còn chu toàn hơn cả những gì nội bộ bên họ nghĩ tới, phản ứng tại hiện trường cũng cực kỳ ổn định, mức độ tín nhiệm của khách hàng gần như tăng max luôn.”

Quản lý Hàn tiếp lời:

“Đây mới là nhân tài chúng ta cần, có thể nghĩ trước mọi chuyện và làm mọi thứ thật thực tế.”

Quách Hiểu Mạn chỉ cười nhạt.

Không tranh công.

Cũng không khiêm tốn giả tạo.

Cô hiểu rất rõ, sự im lặng lúc này còn có sức nặng hơn bất kỳ lời tự tâng bốc nào.

Bởi sự thật đã thay cô nói hết những điều cần nói rồi.

Còn phía nhà họ Ngô, tin tức giống như mọc chân len lỏi truyền tới.

Em gái của Vương Huệ Phân sang chơi, vô tình nhắc một câu:

“Tôi nghe nói Khải Hàng bị điều chuyển công tác rồi, giờ đang ở bộ phận hậu cần kiểm kê vật tư. Còn Hiểu Mạn thì lại được thăng làm quản lý, đúng là không ai ngờ tới.”

Vương Huệ Phân đang xoa eo, nghe vậy tay run lên, nước trà trong cốc bắn cả lên tay áo:

“Nó thăng chức thì liên quan gì tới tôi!”

Ngoài miệng vẫn cứng rắn, nhưng ánh mắt lại chợt dao động.

Đến chính bà ta cũng không nhận ra khoảnh khắc thất thần thoáng qua ấy.

Ngô Du ngồi bên cạnh thấp giọng nói thêm:

“Chị dâu giờ lợi hại lắm rồi. Tiệc ăn mừng còn có lãnh đạo đi cùng, chuyện nhỏ của nhà mình chắc trong mắt chị ấy chẳng đáng là gì nữa.”

Câu nói ấy giống như cây kim nhỏ đâm thẳng vào lòng Vương Huệ Phân.

Bà ta hừ lạnh một tiếng nhưng không phản bác nữa.

Bởi sức lực để phản bác đã gần như bị mớ hỗn loạn suốt nhiều ngày qua bào mòn sạch sẽ.

Tình trạng của Ngô Khải Hàng càng ngày càng sa sút.

Sau khi bị điều chuyển vị trí, công việc vừa vụn vặt vừa thiếu thử thách.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...