Mỗi ngày anh ta đối diện với bảng biểu, danh sách kiểm kê vật tư và những lần đối chiếu không có điểm dừng.
Hào khí năm xưa khi chỉ tay điều hành trong các cuộc họp dự án giờ đã bị thực tế mài thành những động tác máy móc im lặng.
Thỉnh thoảng cấp trên gặp anh ta ngoài hành lang vẫn sẽ gật đầu chào một cái.
Nhưng không còn kiểu tín nhiệm như trước nữa:
“Tiểu Ngô, dự án này cậu dẫn đầu nhé.”
Có đôi lúc anh ta lại nhớ tới dáng vẻ chắc chắn của Quách Hiểu Mạn trước mặt khách hàng.
Loại bình tĩnh có thể ngay lập tức đưa ra số liệu chính xác cùng phương án khả thi mà không cần suy nghĩ ấy.
Đó không phải thiên phú.
Mà là khí phách được cô dùng thời gian và tâm sức từng chút từng chút xây nên.
Mà phần khí phách ấy… chính tay anh ta đã đẩy đi.
Sau khi tiệc ăn mừng kết thúc, Quách Hiểu Mạn khéo léo từ chối lời rủ rê đi tăng hai của đồng nghiệp, một mình bước trên con đường trở về căn hộ thuê.
Ánh đèn neon đổ xuống mặt đường thành từng mảng sáng tối loang lổ.
Cô nhớ tới lần đầu tiên bước vào công ty này phỏng vấn với tâm trạng thấp thỏm bất an.
Nhớ tới cơ hội giới thiệu nội bộ Trình Uyển Thanh đưa cho cô.
Nhớ tới những đêm thức trắng ôm tài liệu nghiên cứu đến đau mắt.
Hóa ra sức bền của con người sâu hơn tưởng tượng rất nhiều.
Chỉ cần không tự nhốt mình mãi trong sự nhục nhã của đồng hai hào kia, thì từng bước từng bước vẫn có thể đi ra con đường rộng hơn.
Về đến nhà, Quách Hiểu Mạn mở máy tính, chỉnh lý lại toàn bộ trọng điểm phản hồi của khách hàng trong buổi tiệc ăn mừng thành tài liệu, đồng thời đánh dấu luôn phương hướng theo sát tiếp theo.
Đúng lúc đang tập trung làm việc, điện thoại lại hiện lên tin nhắn thứ ba từ headhunter:
“Cô Quách, chúng tôi tôn trọng lựa chọn của cô, nhưng lời mời vị trí quản lý này sẽ luôn có hiệu lực lâu dài. Mong rằng tương lai sẽ có cơ hội hợp tác.”
Quách Hiểu Mạn nhìn dòng chữ ấy, trong lòng không còn gợn sóng.
Bởi cô đã không còn cần dùng “nền tảng cao hơn” để chứng minh bản thân nữa.
Điều cô cần làm chỉ là biến dự án trong tay thành một hình mẫu không thể tranh cãi.
Để tất cả những người từng coi thường cô, vào một ngày nào đó của tương lai khi ngoảnh đầu nhìn lại hôm nay… chỉ có thể câm lặng.
Sáng hôm sau, Quách Hiểu Mạn vẫn đến công ty như thường lệ.
Nhưng vừa bước vào đã nhìn thấy ở quầy lễ tân đặt một bó hướng dương màu vàng nhạt.
Tấm thiệp bên cạnh viết:
“Chúc mừng thăng chức, tập thể đội dự án kính tặng.”
Đồng nghiệp cười vây quanh cô:
“Chị Quách, tụi em góp tiền mua đó. Chị đúng là trụ cột của cả nhóm mình luôn.”
Quách Hiểu Mạn nhận lấy bó hoa.
Đầu ngón tay chạm vào cánh hoa mềm mại, đáy lòng cũng theo đó mà ấm lên.
Cô biết rất rõ, sự ấm áp này không đến từ ai ban phát.
Mà đến từ chân tình của những người cùng nhau chiến đấu.
Loại chân tình ấy đáng tin hơn bất kỳ lời tâng bốc phù phiếm nào.
Buổi sáng, cô chủ trì cuộc họp khởi động dự án mới, chia nhỏ mục tiêu thành từng hạng mục có thể triển khai, lại cụ thể hóa phương án dự phòng rủi ro tới tận từng người phụ trách.
Sau cuộc họp, đồng nghiệp họ Thạch cảm thán:
“Chị Quách, làm việc cùng chị đúng là rất yên tâm, chẳng sợ xảy ra sai sót gì.”
Quách Hiểu Mạn cười:
“Cảm giác yên tâm đó không phải do riêng tôi tạo ra, mà là mọi người cùng nhau xây lên.”
Giọng điệu của cô vẫn ôn hòa như cũ.
Nhưng càng khiến người khác thêm phục.
Bởi phía sau sự ôn hòa ấy là lòng tin được cô dùng hết lần này tới lần khác giao ra kết quả ổn định mà đổi lấy.
Còn phía nhà họ Ngô, hỗn loạn vẫn tiếp tục trượt sâu hơn.
Bệnh dạ dày của Ngô Kiến Quốc liên tục tái phát.
Bác sĩ dặn phải ăn uống nghỉ ngơi điều độ, nhưng Vương Huệ Phân đến cả việc nấu cho bản thân một bữa cơm tử tế còn khó, huống hồ chăm sóc người khác.
Con của Ngô Du thi không tốt, giáo viên đề nghị phụ huynh trực tiếp tham gia hướng dẫn học tập.
Cô ta cầm quyển bài tập ngẩn người rất lâu, ngay cả việc giải thích những kiến thức cơ bản nhất cũng lắp bắp không trôi chảy.
Trong những buổi tụ tập họ hàng, nhà họ Ngô dần trở thành đối tượng bị thương hại, thậm chí âm thầm chế giễu.
“Khải Hàng đúng là đầu voi đuôi chuột.”
“Hiểu Mạn giờ giỏi hơn cậu ta nhiều rồi.”
Những lời ấy giống như cát mịn, từng chút từng chút mài mòn thể diện mà bọn họ luôn cố giữ.
Cuối cùng, trong một bữa cơm gia đình, Ngô Khải Hàng thấp giọng hỏi Vương Huệ Phân:
“Hay là… để Hiểu Mạn quay về giúp một tay?”
Động tác gắp thức ăn của Vương Huệ Phân khựng lại.
Bà ta ngẩng đầu trừng mắt nhìn anh ta:
“Nó quay về? Giờ nó là quản lý rồi, còn thèm để ý mớ chuyện này của nhà mình sao?”
Ngô Khải Hàng im lặng.
Anh ta biết lời Vương Huệ Phân nói là thật.
Nhưng cũng hiểu rõ hơn ai hết rằng không có Quách Hiểu Mạn, cái nhà này thật sự không xoay chuyển nổi nữa.
Chỉ là sĩ diện giống như một bức tường vô hình chắn giữa “cầu xin” và “không cầu xin”.
Khiến anh ta mãi mãi không bước qua nổi.
Quách Hiểu Mạn hoàn toàn không biết những chuyện ấy.
Hoặc có lẽ nên nói rằng cô đã học được cách khóa mọi khốn cảnh của bọn họ ra ngoài bức tường trong lòng mình.
Nhịp sống của cô rõ ràng mà mạnh mẽ.
Ban ngày xông pha trong dự án.
Buổi tối gọi video với con trai.
Cuối tuần tổng kết, rà soát lại công việc.
Thu nhập của cô tăng lên ổn định.
Cảm giác an toàn do độc lập tài chính mang tới khiến cô có thể đứng thẳng lưng trong bất cứ hoàn cảnh nào, ánh mắt luôn sáng rõ.
Cô đã không còn là nàng dâu ngồi chờ lì xì bên bàn ăn nữa.
Mà là người có thể chỉ phương hướng và quyết định tiết tấu cho người khác.
Một tháng sau, dự án mới bước vào giai đoạn nghiệm thu giữa kỳ.
Khách hàng gửi đánh giá cực kỳ cao, thậm chí còn chủ động đề nghị thiết lập quan hệ hợp tác lâu dài với đội của cô.
Trong cuộc họp bộ phận, quản lý Hàn tuyên bố:
“Đội của quản lý Quách sẽ được công ty xếp vào ‘tổ hợp tác chiến lược’, ưu tiên tiếp nhận các nghiệp vụ trọng điểm.”
Giữa tiếng vỗ tay vang lên, ánh mắt Quách Hiểu Mạn vượt qua đám đông, nhìn về bầu trời xanh thẳm ngoài cửa sổ.
Quách Hiểu Mạn nhớ tới đồng hai hào kia.
Nhớ tới tiếng cười ầm ĩ của nhà họ Ngô.
Nhớ tới những đêm cắn răng lật từng bản sơ yếu lý lịch.
Chaporia
Bình Luận (0)