Chứng cứ hạ độc đứa trẻ.
Lệnh điều động đại phu.
Gia quy dìm giếng.
Khẩu cung của đích tỷ.
Tộc lão lật được vài trang, sắc mặt càng lúc càng khó coi.
Cuối cùng, trà họ cũng chưa uống hết đã bỏ về.
Lần thứ hai, mẫu thân dẫn theo Thẩm Minh Châu đến.
Thẩm Minh Châu quỳ ngoài cửa, khóc lóc như hoa lê đái vũ.
“Muội muội, ta biết lỗi rồi.”
“Ta chỉ là quá muốn ở lại Vương phủ.”
“Ta không thực sự muốn hại chết An nhi.”
Ta đứng bên trong cửa, không bước ra.
An nhi ngồi phía sau ta, tay vẫn cầm chiếc trống bỏi
4..
Ta hỏi:
“Khi An nhi sốt đến phát run trong đêm, đích tỷ có nghĩ đến việc thằng bé có thể sẽ chết không?”
Tiếng khóc của Thẩm Minh Châu bỗng khựng lại.
Ta lại hỏi:
“Kiếp trước ta ôm thằng bé đội mưa cầu y, khi đích tỷ ngồi trong phòng nghe hát, có nghĩ đến việc thằng bé sẽ chết không?”
Mẫu thân kinh hãi nhìn ta.
“Kiếp trước nào?”
Ta không giải thích.
Nhưng Thẩm Minh Châu lại như nghe hiểu điều gì, sắc mặt trong nháy mắt trắng bệch như tờ giấy.
Ta sai người đóng cửa.
Trước khi cánh cửa khép lại, ta thấy tỷ ấy nhìn chằm chằm vào ta.
Trong ánh mắt đó không có sự hối lỗi.
Chỉ có sự oán hận.
Lần thứ ba, mẫu thân không bước vào cửa.
Bà chỉ sai người mang đến một bức thư.
Trong thư viết:
“Tri Vi, mẫu thân rốt cuộc cũng vì nhà họ Thẩm.”
Ta đốt bức thư.
Tro tàn cuộn lên, nhanh chóng tan biến.
Có những lời, nghe một kiếp là đủ rồi.
Thẩm Minh Châu không đợi được ta rút đơn kiện.
Tỷ ấy bắt đầu hoảng loạn.
Khi Tông Chính Tự thẩm vấn đến hồi cuối, tỷ ấy và mẫu thân cuối cùng cũng làm chuyện giống như kiếp trước.
Họ lừa ta đến từ đường.
Nói rằng tổ mẫu bệnh nặng, trước khi nhắm mắt muốn gặp ta một lần.
Xuân Đào nghe xong liền mắng:
“Cô nương, không thể đi.”
Ta đang khâu chiếc áo nhỏ cho An nhi.
Mũi kim xuyên qua lớp vải.
“Đi.”
Xuân Đào cuống lên.
“Bọn họ chắc chắn không có ý tốt.”
“Ta biết.”
Ta cất chiếc áo nhỏ vào giỏ.
“Vì vậy mới càng phải đi.”
Trước khi ra cửa, ta sai người mang một bức thư đến Tông Chính Tự.
Từ đường nằm ở phía Tây thành.
Hai chiếc đèn lồng trắng treo trước cửa bị gió thổi đong đưa dữ dội.
Khi ta bước vào, mẫu thân đang đứng trước bài vị tổ tông.
Thẩm Minh Châu cũng ở đó.
Tỷ ấy mặc bộ y phục trắng xám, khuôn mặt tiều tụy.
Nhưng ánh mắt lại sáng quắc đến đáng sợ.
“Muội muội, muội đến rồi.”
Ta nhìn lướt xung quanh.
Vài bà tử đang gác sau cánh cửa.
Hậu viện thông ra một dòng sông cũ.
Kiếp trước, ta chính là bị bọn họ kéo ra từ đó.
Mẫu thân lên tiếng:
“Tri Vi, rút đơn kiện đi.”
Ta nhìn bà.
“Nếu ta không rút thì sao?”
Nước mắt bà lăn dài.
“Lẽ nào con thật sự muốn dồn ép tỷ tỷ con vào chỗ chết?”
Thẩm Minh Châu cũng khóc:
“Muội muội, chúng ta là người một nhà mà.
”
Ta tiến lên một bước.
“Người một nhà sẽ hạ độc con cái của nhau sao?”
Tiếng khóc của Thẩm Minh Châu tắc nghẹn lại.
Mẫu thân vội vã nói:
“Nó đã biết lỗi rồi.”
Ta hỏi:
“Vậy thì sao?”
Mẫu thân cắn răng.
“Nữ tử Thẩm gia không có chuyện hòa ly.”
Câu nói này cuối cùng lại xuất hiện.
Tiếng gió rít gào ngoài cửa sổ rất lớn.
Ta nhìn bà.
“Mẫu thân, kiếp trước người cũng nói như vậy.”
Sắc mặt bà trắng bệch.
Thẩm Minh Châu đột ngột ngẩng đầu.
Ta nói tiếp:
“Các người trói ta lại, đem ra bờ sông.”
“Đích tỷ nói, dìm xuống nước đi.”
Thẩm Minh Châu lùi lại một bước.
“Ngươi… Sao ngươi lại biết?”
Ta nhìn tỷ ấy.
Tỷ ấy rốt cuộc cũng lộ ra vẻ sợ hãi.
Ta khẽ cười.
“Hóa ra là thật.”
Tỷ ấy phản ứng lại, sắc mặt trở nên gớm ghiếc.
“Ngươi gài bẫy ta?”
Mẫu thân nắm lấy tay ta.
“Tri Vi, đừng ép chúng ta.”
Ta cúi xuống nhìn tay bà.
Bàn tay này đã từng bịt miệng ta.
Cũng từng đẩy ta về phía gia quy hà khắc.
Ta chầm chậm rút tay ra.
“Mẫu thân, là các người đang ép ta.”
Thẩm Minh Châu đột nhiên hét lớn:
“Ra tay!”
Bà tử từ sau cửa lao tới.
Xuân Đào chắn trước mặt ta, bị người ta thô bạo đẩy sang một bên.
Ta không tránh.
Bởi vì đại môn từ đường đã bị đạp tung.
Bùi Hành Chu dẫn người của Tông Chính Tự xông vào.
Ngài ấy cầm ngọc bài trong tay, giọng nói lạnh lùng như băng.
“Bắt giữ.”
Bà tử lập tức quỳ gục xuống.
Mẫu thân đứng chết trân tại chỗ.
Thẩm Minh Châu xoay người định bỏ chạy, nhưng bị ấn chặt vai xuống.
Tỷ ấy hét lên:
“Đây là từ đường Thẩm gia, các người dựa vào cái gì mà xông vào!”
Bùi Hành Chu nhìn tỷ ấy.
“Mưu hại Vương phi, cản trở tông thất xét xử.”
“Thẩm đại tiểu thư nghĩ xem, Tông Chính Tự dựa vào cái gì mà không được vào?”
Sắc mặt Thẩm Minh Châu trắng nhợt.
Mẫu thân ngồi phịch xuống bồ đoàn.
Bà nhìn ta, đôi môi run rẩy.
“Tri Vi…”
Ta không bước tới đỡ bà.
Trước bài vị tổ tông, nhang hỏa vẫn đang cháy.
Làn khói mỏng cuộn lên từng đợt.
Gia quy kiếp trước từng ép chết ta.
Kiếp này, lại trở thành khẩu cung của chính họ.
Ngày Tông Chính Tự đưa ra phán quyết cuối cùng, trời rất trong xanh.
Tiêu Thừa Hành bị khiển trách vì thiếu đức, tạm thời tước đi chức vị trong tông thất.
Thẩm Minh Châu vì tội mưu hại con nối dõi Vương phủ, ý đồ mưu sát Vương phi, bị giao nộp cho quan phủ.
Mẫu thân vì tham gia mưu sát tại từ đường, bị gạch tên khỏi gia phả nhà họ Thẩm, đưa vào gia miếu.
Ta và Tiêu Thừa Hành hòa ly.
An nhi do ta nuôi dưỡng.
Vương phủ hoàn trả toàn bộ của hồi môn cho ta, đồng thời bồi thường những tổn thất của các cửa hàng và điền trang của ngoại tổ phụ.
Sau khi đọc xong phán quyết, Tiêu Thừa Hành đứng đợi ta ngoài cửa Tông Chính Tự.
Chàng ta gầy đi rất nhiều.
Chaporia
Bình Luận (0)