20px

10

Ngày thứ ba đã hẹn với Tư Mệnh Quân cuối cùng cũng tới.

Ta ngủ tới tận sau giờ ngọ mới chậm rãi tỉnh lại.

Đêm qua ta không chống đỡ nổi, ngất đi. Là Vệ Hoài Kỳ sai người đưa ta trở về.

Lục Tiêu nhìn đồ ăn thừa canh cặn mà cung nhân mang tới.

“Vương hậu, đã ngày thứ ba rồi, cuộc sống của chúng ta thật sự sẽ khá lên sao?”

Ta bước tới dưới hành lang.

“Ngươi nhìn trời xem, tới hoàng hôn sẽ ổn thôi.”

Lục Tiêu ngẩng đầu lên, giọng đầy nghi hoặc:

“Vương hậu, là muốn chờ đến hoàng hôn rồi đi giải thích với quân thượng sao? Nghe nói Hồng Ly phu nhân lại đổ bệnh rồi, còn nói là do chúng ta hại…”

Ta bình tĩnh nhìn nàng, cong môi cười nhẹ.

“Được, vậy đến lúc hoàng hôn, ngươi giúp ta mời hắn tới.”

Đôi mắt Lục Tiêu lập tức sáng lên.

“Vương hậu yên tâm. Ta nhất định sẽ mời được quân thượng tới đây, ngài ấy sẽ biết mình đã oan uổng người.”

Nói xong, nàng liền vội vã rời đi.

Chưa tới một canh giờ, ta đã nhận được thánh chỉ của Vệ Hoài Kỳ.

Hắn muốn phế bỏ ngôi vị Vương hậu của ta, muốn ta u cư tại đây, cả đời không gặp lại hắn nữa.

Tội danh trên đạo thánh chỉ ấy vô cùng nặng nề.

Ngỗ nghịch quân chủ.

Phẩm hạnh bất trinh.

Mưu hại cung tần.

Ta đọc xong đạo thánh chỉ, trong lòng không hề gợn sóng, tiện tay ném vào chậu than.

Người truyền chỉ vẫn đang chờ câu trả lời của ta.

“Phu nhân, còn lời nào muốn nói với quân thượng không?”

Ta nghe nói Vệ Hoài Kỳ đang suốt đêm tìm kiếm khắp nước Vệ những người tên Mân Hoa.

Để tránh liên lụy người vô tội, cuối cùng ta vẫn mở miệng.

“Ngươi cứ nói với quân thượng, có lẽ trong cung này có người không phân biệt nổi, nhưng ta từ đầu tới cuối vẫn luôn phân biệt rõ chàng và Mân Hoa.

Ta từng tới thần điện của Mân Hoa Đế Quân, từng thấy con cá chép đỏ nhỏ kia hóa hình.

Ngũ quan của nàng bình thường, làn da hơi đỏ, trên đầu tết bốn năm bím tóc nhỏ xíu.

Đó mới là dáng vẻ thật sự của nàng.

“Thanh Việt Tiên Quân, người tới bái kiến quân thượng nhà ta sao?”

Nàng học theo tiên nga, hành lễ với ta.

Phía sau bỗng nổi lên một trận gió, đánh nàng biến trở lại thành cá chép, ném thẳng xuống ao.

“Thanh Việt, nàng tới rồi. Con cá chép này sao lại học được cách hóa hình thế?”

Thanh âm của Mân Hoa như gió mát lướt qua tai.

Ta nhìn đạo thánh chỉ kia bị thiêu thành tro bụi.

“Thanh Việt Tiên Quân, tới giờ rồi!”

Lúc trời ngả sắc hoàng hôn, Tư Mệnh Quân xuất hiện giữa không trung.

Hắn đi tới trước giường, khẽ phất tay.

Thi thể cháy đen của Việt Nữ liền nằm trên giường.

“Nếu đã là xác cháy, vậy phải là phóng hỏa tự thiêu rồi.”

Ta nhìn thi thể nữ tử bị sét đánh đến cháy đen kia, không nỡ nhìn kỹ, liền dời mắt sang nơi khác.

“Đây là bị thiêu chết hay bị sét đánh chết, chẳng phải người ta sẽ nhìn ra sao?”

Tư Mệnh Quân tùy tiện đáp:

“Không cần quá cẩn thận. Ngày sau Đế quân tỉnh lại, cũng sẽ không để tâm đâu.”

Mân Hoa Đế Quân sẽ không để tâm, nhưng Vệ Hoài Kỳ chỉ sợ sẽ đau đến sống không bằng chết.

Tư Mệnh Quân lấy nến xuống, châm lửa, thúc động pháp lực.

Gần như chỉ trong nháy mắt, cả cung điện chìm vào biển lửa, cửa sổ cửa chính đều bị thiêu đến sụp đổ.

Cùng lúc đó, Tư Mệnh Quân lấy ra vận phổ, phi thân tiến vào trong.

Vận phổ bay lên giữa không trung, bùng phát ra ánh sáng trắng chói mắt.

“Thanh Việt Tiên Quân, mời vào.”

Ta bước vào trong luồng bạch quang.

Vừa ngẩng đầu lên đã nhìn thấy từ xa —

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...