Vệ Hoài Kỳ đang lạnh mặt bước vào điện, đột nhiên bắt gặp biển lửa ngập trời này.
Hắn lao về phía trước vài bước, đáy mắt lộ rõ vẻ hoảng loạn.
“A Việt, A Việt… người đâu, cứu hỏa mau!”
Hắn tiện tay túm lấy hộ vệ bên cạnh, cả người đều run rẩy.
“Mau, mau gọi người tới cứu hỏa!”
Tên hộ vệ quỳ xuống, lắp bắp đáp:
“Quân thượng, đã phái người đi hết rồi, nhưng nơi này cách nguồn nước quá xa…”
Vệ Hoài Kỳ ngẩn người:
“Không kịp, không kịp nữa rồi!”
Hắn mạnh tay đẩy hộ vệ ra, mặc cho mọi người ngăn cản, lao thẳng vào biển lửa.
Hắn đẩy tung từng cánh cửa sổ đang cháy rực, hai tay và toàn thân đều bị bỏng, chật vật xông vào trong.
“A Việt!”
Đã rất lâu rồi ta chưa nghe hắn gọi ta như vậy.
Ta tháo bỏ trói buộc của vận phổ, được ánh sáng trắng dữ dội bao quanh, chậm rãi bay lên giữa không trung, lặng lẽ nhìn hắn.
“Vệ Hoài Kỳ, chúng ta vĩnh viễn không gặp lại nữa.”
Trên Cửu Trọng Thiên, ta vẫn sẽ gặp lại Mân Hoa.
Nhưng ta sẽ không bao giờ gặp lại hắn nữa.
Vệ Hoài Kỳ đột ngột ngẩng đầu, đối diện ánh mắt ta, đồng tử như vỡ nát, sắc mặt phút chốc trắng bệch.
“A Việt, đừng đi…”
Hắn đột nhiên lao vào trong luồng bạch quang.
11
Ngọn lửa trong điện đột nhiên tắt ngấm.
Mọi thứ đều biến mất.
Vệ Hoài Kỳ vồ hụt một khoảng không, quỳ sụp xuống đất, hồi lâu không đứng dậy.
Hộ vệ tới bẩm báo:
“Quân thượng, Việt phu nhân chết rồi.”
Hắn ngẩng đầu lên, lệ đầy mắt, giọng nghẹn lại:
“A Việt là đi rồi, không phải chết.”
“Quân thượng, nhưng… nhưng chúng thần đã tìm được thi thể của Việt phu nhân.”
Vệ Hoài Kỳ chấn động đứng bật dậy.
Thi thể của Việt Nữ được đặt dưới đất.
Lục Tiêu quỳ bên cạnh, khóc đến trời đất mù mịt.
Vệ Hoài Kỳ được người dìu lấy, nhìn thi thể đáng sợ kia, toàn thân run lên.
“Đây không phải A Việt…”
Hắn dường như nghĩ tới điều gì, trong lòng nhen lên một tia hy vọng:
“Người bị thiêu chết không phải như vậy! A Việt chưa chết, mau đi tìm cho ta!”
Ngỗ tác trong cung vội vàng quỳ xuống:
“Quân thượng, đây đích thực là Việt phu nhân, chỉ là cách chết của nàng… giống như bị sét đánh chết!”
“Bị sét đánh? Thiên phạt?”
Vệ Hoài Kỳ lùi mạnh về sau hai bước.
Lục Tiêu lau khô nước mắt, lập tức đứng bật dậy.
“Vương hậu nhà ta chưa từng lừa người! Là quân thượng nhất quyết ép người lên thành lâu, người bị thương rất nặng, đều là ngài hại chết người!”
Vệ Hoài Kỳ nhìn thi thể kia, tầm mắt dần trở nên mờ nhòe.
Tuyệt vọng và đau đớn gần như nhấn chìm chàng, khiến hắn không thể thở nổi.
Đêm đó nàng từng nói, nàng rất đau.
Hóa ra tất cả đều là thật.
Hắn đã hại chết nàng.
Vệ Hoài Kỳ ôm thi thể vào lòng, khẽ hôn lên trán nàng, không nói một lời mà đi xa về phía Ngọc Càn cung.
Lục Tiêu quỳ trong điện, thấp giọng khóc nức nở.
Đợi tới khi tất cả mọi người đều rời đi.
Nàng lấy từ trong ngực ra chiếc lá trúc màu xanh kia.
“Vương hậu, người đã về nhà rồi, đúng không?”
…
Trên Cửu Trọng Thiên.
“Nha đầu thị nữ này ngược lại có vài phần linh tính.”
Tư Mệnh phất tay áo, thu lại vận phổ.
Khung cảnh phàm trần cũng theo đó tan biến.
“Thanh Việt Tiên Quân, đừng nhìn nữa. Tử Trú Thần Tôn còn đang đợi người đấy.”
Ta cũng rất muốn gặp sư tôn, bước lên trước hai bước, lại đột ngột dừng lại:
“Hay là đổi sang hôm khác đi? Trên người ta còn có thương tích, người lại phải mắng ta nữa.”
Chaporia
Bình Luận (0)