Ta xoay người, còn chưa đi được hai bước đã đâm vào kết giới.
Giữa không trung truyền tới thanh âm trong trẻo.
“Còn biết mình mất mặt, xem ra vẫn còn cứu được.”
Ta cười gượng:
“Sư tôn.”
Thanh phong cuộn tới, hoa nở khắp nơi.
Tử Trú Thần Tôn bước ra từ trong gió, một thân bạch y, mày mắt tùy ý phong lưu.
“Không tốt chút nào. Danh vọng mấy chục vạn năm của bổn tôn, nhờ ngươi mà mất sạch rồi.”
Tư Mệnh Quân bước lên lấy lòng:
“Thần Tôn uy danh tam giới vô song, lời này là có ý gì?”
Tử Trú giả vờ đau lòng:
“Đại đệ tử của bổn tôn, ngay cả một con cá cũng đánh không lại? Truyền ra ngoài còn ai nể mặt ta nữa?”
Tư Mệnh Quân liều mạng nháy mắt với ta.
Ta vội vàng chạy tới, nở nụ cười lấy lòng.
“Sư tôn, đêm đó có phải người làm mưa không? Tiên pháp của sư tôn quả thực thiên hạ vô song.”
Tử Trú cúi đầu nhìn ta, cười híp mắt, giọng điệu nửa âm nửa dương:
“Ta chỉ bế quan chưa tới hai vạn năm, ngươi đã suýt chết bên ngoài rồi. Ta nuôi ngươi còn không bằng nuôi cá.”
Ta giữ nguyên nụ cười:
“Ta đi bắt cá cho sư tôn.”
12
Tử Trú đưa ta tới chỗ Tây Vương Mẫu, mượn Dao Trì của bà dùng một chút.
Ta ngâm mình trong Dao Trì suốt bảy ngày bảy đêm.
Tiên cốt khôi phục nguyên vẹn như ban đầu.
Trên chiếc khay bạch ngọc bên bờ hồ đã chuẩn bị sẵn y phục, lưu quang lộng lẫy.
Nhìn một cái là biết thủ bút của Tử Trú.
Không ai biết hắn thành thần từ khi nào, thần lực sâu không lường được, tam giới lục đạo đều gọi hắn là Thần Tôn.
Người này ánh mắt cực cao, cái gì cũng phải dùng thứ tốt nhất.
Năm đó, hắn chạy khắp tam giới lục đạo, cuối cùng chỉ nhìn trúng ta.
Nhất quyết muốn chặt ta xuống làm sáo trúc.
“Đừng đừng đừng, ta đã có linh thức rồi!”
Tử Trú ngẩn người, hạ con dao trong tay xuống.
“Nhưng ta đang thiếu một cây sáo.”
Ta vội vàng hóa thành hình người xuất hiện.
“Ta làm nữ đệ tử của người nha! Đệ tử tốt hơn sáo trúc nhiều.”
Gió nhẹ thổi qua rừng trúc, Tử Trú chăm chú nhìn ta.
Đại khái là hắn cảm thấy lời ta nói có lý, nên nhận ta làm đệ tử, còn đặt tên cho ta.
Thanh Việt.
Gặp lúc gió nổi, tiếng sáo thanh việt.
Tử Trú Thần Tôn đang ngồi chơi cờ một mình.
Ta thay y phục xong, ngồi xuống đối diện.
“Sư tôn, ta biết sai rồi.”
Tử Trú nhặt quân cờ trắng lên.
“Mân Hoa trêu chọc ngươi, trong lòng ngươi vui vẻ, vì hắn mà hạ phàm, có gì sai?”
Ta cầm quân cờ đen, đánh cờ cùng hắn.
“Đáng lẽ ta chỉ cần hạ phàm bắt cá rồi quay về, nhưng lại mê muội vì tình ái, đồng ý giúp Tư Mệnh việc này. Đi một chuyến xuống dưới ấy, ta đã hối hận rồi.”
Tử Trú nói:
“Nếu ngày sau Mân Hoa Đế Quân quay trở lại thì sao?”
Ta kẹp quân cờ đen giữa đầu ngón tay, nhìn bàn cờ, nghiêm túc suy nghĩ.
“Vậy thì trả con cá mà hắn tặng lại cho hắn đi. Giữa ta và hắn, duyên tình đã đoạn tuyệt rồi.”
Tử Trú dùng hai ngón tay đẩy về phía trước, nhẹ nhàng hạ cờ.
“Trên đời tình ái vốn vô thường, có tình lang, cũng có kẻ bạc tình, sớm thề tối đổi, cũng chẳng thể luận đúng sai.”
Ta hạ quân cờ đen xuống, khẽ thở dài.
“Sư tôn đã nhìn thấu tình ái, đệ tử tự than không bằng.”
Đầu ngón tay Tử Trú hơi khựng lại, dừng giữa không trung, khẽ phất tay một cái, bàn cờ liền biến mất.
“Không đánh nữa.”
Hắn đứng dậy rồi rời đi.
“Sư tôn, người đi đâu?”
“Chuẩn bị nuôi cá.”
Thanh âm Tử Trú ung dung truyền tới.
“Ngươi không đi bắt cá sao?”
Suýt nữa quên mất chuyện này.
Ta cũng nên đi bắt lại con cá chép đỏ kia rồi.
Chaporia
Bình Luận (0)