20px

13

Trên trời bảy ngày, nhân gian bảy năm.

Nước Vệ đã đổi thay đến mức khác hẳn.

Đường phố từng phồn hoa náo nhiệt ngày trước, nay trở nên tiêu điều hoang vắng.

Quốc quân nước Vệ từ bảy năm trước đã tự đâm mù hai mắt, ngày đêm canh giữ thi thể Vương hậu, cầu tiên vấn đạo tìm phương pháp hồi sinh.

Triều chính nước Vệ không người quản lý, đều bị Hồng Ly phu nhân thao túng.

Hồng Ly phu nhân xa hoa vô độ, tính tình quái dị.

Toàn quốc cấm ăn cá.

Ngay cả ngư dân, người bán cá, cho tới đầu bếp tửu lâu, cũng đều bị xử chết.

Bách tính lâm vào cảnh nước sôi lửa bỏng, dân oán ngút trời.

Dân gian đều truyền tai nhau rằng Hồng Ly là cá yêu tác loạn.

Ta bay vào Vệ cung.

Trong Phượng Âm cung, Hồng Ly đang nổi trận lôi đình trước gương đồng.

“Quân thượng vẫn không chịu gặp ta sao?”

Nha hoàn kia run rẩy đáp lời:

“Quân thượng nói… chỉ cần nhìn thấy phu nhân, ngài ấy sẽ sợ hãi.”

Hồng Ly nhìn mỹ nhân diện trong gương, sắc mặt lập tức méo mó.

“Rốt cuộc mắt hắn bị làm sao vậy? Rõ ràng ta vẫn dùng gương mặt của Thanh Việt mà! Vì sao lại thành ra thế này? Hắn thà đối diện với thi thể kia…”

Nàng đột nhiên đập nát chiếc gương đồng thành từng mảnh.

Ta biết vì sao.

Năm đó Vệ Hoài Kỳ xông vào trong luồng bạch quang kia, ta tiện tay thi triển một đạo pháp thuật, để hắn có khả năng nhìn thấu huyễn thuật.

Từ đó về sau, khi hắn nhìn Hồng Ly, thấy không còn là gương mặt của ta nữa, mà là nguyên hình của nàng.

Hắn ngẩn người nhìn —

Trong đại điện rộng lớn, một con cá chép đỏ khổng lồ to bằng người trưởng thành đang chậm rãi bơi về phía hắn.

“Quân thượng, Vương hậu tỷ tỷ chết rồi, ta cũng rất đau lòng.”

Vệ Hoài Kỳ liên tiếp lùi về sau mấy bước, ngã ngồi xuống đất, run tay xua xua.

“Quái vật gì đây? Đừng tới gần ta! Cút đi!”

Hồng Ly ngẩn ra, vội vàng cầm gương soi chính mình, vẫn là gương mặt của Thanh Việt mà.

“Quân thượng, chàng sao vậy?”

Nàng đi tới đỡ hắn dậy.

Nhưng trong mắt Vệ Hoài Kỳ, chỉ thấy con cá chép kia đang muốn nhào lên người mình.

Hắn đột ngột đẩy mạnh con quái vật ấy ra.

Lần này dùng hết sức lực, khiến Hồng Ly không đứng vững, lăn dọc xuống bậc thềm.

Nàng ngồi lệch trên đất, nước mắt rơi lã chã, máu tươi từ bụng dưới chảy ra.

“Quân thượng, con của chúng ta…”

Đứa bé của Hồng Ly không còn nữa.

Tất cả mọi người đều vây quanh nàng, lo lắng hỏi han.

Môi Vệ Hoài Kỳ run rẩy:

“Các ngươi… các ngươi nhìn nàng ta là cái gì?”

“Quân thượng, là Hồng Ly phu nhân mà.”

Con cá chép đỏ kia quay đầu lại, mở miệng cá, mang cá khẽ động đậy.

“Quân thượng, ta là Hồng Ly đây mà, chàng không thể vì Vương hậu tỷ tỷ chết rồi mà trút giận lên ta được.”

Vệ Hoài Kỳ nhìn cảnh tượng trước mắt, đột nhiên mở to mắt.

Giống như ghê tởm tới cực điểm.

Hắn đột ngột rút kiếm ra, tự đâm mù đôi mắt mình.

14

Trong Phượng Âm cung đang mở yến tiệc.

Hồng Ly ung dung ngồi trên vị trí cao nhất.

Phía dưới, mọi người đồng loạt quỳ xuống hành lễ.

Các phu nhân quan gia lần lượt tiến lên, dâng tặng trân bảo lễ vật cho nàng.

Hồng Ly chẳng có hứng thú gì.

Đột nhiên nàng nheo mắt, cầm lên một chiếc vòng tay bằng đốt trúc.

“Cái này ai tặng?”

Giọng nàng lạnh xuống.

“Bổn cung ghét nhất là trúc!”

Vị phu nhân kia bị người kéo dậy, định ném xuống dòng minh cừ.

Ta khẽ động ngón tay.

Người kia vốn sắp rơi xuống nước, lại bị treo giữa không trung, sau đó được gió cuốn tới bờ, nhẹ nhàng đáp xuống đất.

Toàn bộ mọi người đều kinh ngạc đến sững sờ.

Hồng Ly hoảng hốt đứng bật dậy, nhìn vào màn đêm hư không, ánh mắt tràn đầy sợ hãi.

“Là ai?”

Lá rụng xào xạc, bay đầy trời.

Hồng Ly nhìn rõ là lá trúc, sắc mặt lập tức đại biến.

Nàng đẩy nha hoàn ra, quay người bỏ chạy.

“Phu nhân, người sao vậy?”

Một đám nha hoàn đông nghịt hớt hải đuổi theo phía sau nàng.

Ta tiện tay bẻ một nhành liễu rủ, ném về phía nàng.

Cành liễu kia tỏa ánh xanh, đuổi theo bóng dáng Hồng Ly, quấn chặt lấy nàng.

Nàng đâm sầm vào, bị bật ngược trở lại, ngã ngồi xuống đất.

Nàng ngồi dưới đất vẫn chưa chịu bỏ cuộc, thử đưa tay chạm vào cành liễu phát sáng kia.

Khoảnh khắc bàn tay chạm vào vòng sáng, liền biến thành chiếc vây cá đỏ tươi.

Nha hoàn đứng gần nhất là người đầu tiên nhìn thấy.

“A! Phu nhân, tay của người!”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...