20px

Hồng Ly vội giấu chiếc vây cá kia ra sau lưng.

“Là cá yêu! Thật sự là cá yêu!”

Nha hoàn hét lên thất thanh, tán loạn bỏ chạy.

“Hồng Ly, ngươi còn chưa hiện nguyên hình sao?”

Ta từ chân trời phi thân xuống.

“Là Vương hậu… Vương hậu! Vương hậu trở về rồi!”

Mọi người nhìn thấy ta.

Hồng Ly hét lớn với ta:

“Thanh Việt, ngươi muốn làm gì? Quân thượng yêu ta nhất! Sau này nếu chàng biết được, tuyệt đối sẽ không tha cho ngươi!”

Cành liễu đột nhiên siết chặt, trói Hồng Ly ngã xuống đất.

“Ngươi chẳng qua chỉ là sủng vật của Mân Hoa mà thôi! Hôm nay cho dù hắn có ở đây, cũng chưa chắc cứu được ngươi.”

Ta vững vàng đáp xuống trước mặt nàng.

“Nếu ngươi vẫn không chịu hiện nguyên hình, vậy đừng trách ta dùng cành liễu này xuyên thẳng qua mang cá của ngươi!”

Hồng Ly dùng một tay và một bên vây cá che kín mặt mình.

“Ngươi dám!”

Ta mạnh tay bóp lấy cằm nàng, nhấc nàng từ dưới đất lên.

Cành liễu bị ta dí sát bên mặt nàng.

“Ngươi xem ta có dám không?”

Mũi chân Hồng Ly đã rời khỏi mặt đất, trong mắt tràn ngập hoảng sợ.

“Thanh Việt Thượng Tiên, Thanh Việt Thượng Tiên, đừng! Đừng chạm vào mặt ta, ta cầu xin ngươi, ta biết sai rồi, tha cho ta đi!”

Ta nhìn thẳng vào nàng, nhàn nhạt cười.

“Đây là gương mặt của ngươi sao? Hay là ngươi thật sự quên mất mình vốn trông thế nào rồi?”

Ta dùng cành liễu rạch một đường trên mặt nàng.

Gương mặt mỹ nhân hư ảo kia lập tức nứt sang hai bên, lộ ra ngũ quan đỏ rực và gương mặt thật của nàng.

Mọi người đồng loạt nhìn sang, bắt đầu xì xào bàn tán.

Hồng Ly nhắm chặt mắt, hét lên chói tai.

Ta chê nàng quá ồn ào, tiện tay ném nàng xuống đất.

Lòng bàn tay phát ra bạch quang, bao phủ lấy nàng.

“Ta thu lại ngàn năm tu hành của ngươi, từ nay về sau, cứ làm một con cá đi.

Trong luồng bạch quang ấy, Hồng Ly co rúm trên mặt đất, toàn thân run rẩy, dần dần thu nhỏ lại, biến trở về thành con cá chép đỏ kia.

Cành liễu xuyên qua mang cá, treo nó lên, bay tới trong tay ta.

Ta xách con cá chép ấy, bay lên giữa bầu trời đêm.

“Cá chép gây họa, nay đã đền tội.”

Mọi người lúc này mới hoàn hồn, đồng loạt quỳ xuống.

“Cung tiễn Tiên Quân!”

Ta phất tay áo, đang định rời đi.

Dưới mặt đất bỗng truyền tới tiếng gọi quen thuộc.

“A Việt!”

Trong màn đêm, Vệ Hoài Kỳ bịt dải lụa trước mắt, được Lục Tiêu dìu đỡ, lảo đảo chạy tới.

“A Việt, là nàng sao?”

Hắn ngẩng đầu nhìn lên trời, vẻ mặt mờ mịt, nhưng thanh âm lại mang theo niềm mong đợi vui mừng.

“A Việt, bảy năm rồi, cuối cùng nàng cũng trở về. Nàng chưa chết, nàng là Vương hậu của ta…”

Hắn hướng về phía bầu trời, đưa tay ra, đầu ngón tay run rẩy không ngừng.

“A Việt, ta sai rồi, ta rất nhớ, rất mong được gặp lại nàng.”

Hắn chưa tới tuổi nhi lập* (30 tuổi), tóc mai hai bên đã điểm bạc.

Ta nhìn hắn một lúc, bình tĩnh mở miệng.

“Vệ Hoài Kỳ, Vương hậu của ngươi, Việt Nữ, đã chết rồi. Bổn quân là Thanh Việt Tiên Quân của Cửu Trọng Thiên.”

Ta xoay người bay lên trời cao.

Chỉ để lại một thanh âm vang vọng trong tai thế nhân.

“Ngươi dung túng cá chép gây họa, đã phạm phải sai lầm lớn, mong ngươi tự biết trân trọng.”

Vệ Hoài Kỳ lần theo thanh âm kia chạy về phía trước, rồi ngã xuống đất.

Hắn nằm sấp trong bùn lầy, cả người nhếch nhác, khó nhọc ngẩng đầu lên, nước mắt loang lổ, giọng nghẹn ngào.

“Thanh Việt… nàng là Thanh Việt! Ta nhớ ra rồi… ta là Mân Hoa, hóa ra Mân Hoa chính là ta…”

Đêm ấy, mưa dữ không ngừng.

Mương nước trong Phượng Âm cung được lấp lại, vô số trúc non phá đất mọc lên.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...