20px

15

Ta trở về Cửu Trọng Thiên.

Đem con cá chép đỏ kia thả lại vào bể cá lưu ly.

Ngày sau đợi Mân Hoa trở về, còn phải trả lại tín vật đính tình cho hắn.

Tử Trú liếc nhìn một cái:

“Khẩu vị của Mân Hoa đúng là chẳng ra sao.”

Ta đặt bể cá xuống, lấy lòng nhìn hắn:

“Sư tôn thích loại cá gì? Ta đi Đông Hải bắt cho người.”

Hắn cầm một cây trâm bạch ngọc trong tay, vừa nghịch vừa bước tới chỗ ta, tùy ý cài cây trâm lên tóc ta.

“Ta thích tôm, tiên nữ tôm.”

Ta chưa từng nghe tới thứ đó bao giờ.

Ta tháo cây trâm trên đầu xuống, ngọc chất ấm áp, trắng như tuyết, cực kỳ hiếm thấy trong tam giới.

“Sư tôn, đây là gì vậy?”

Tử Trú hờ hững đáp:

“Nhặt được, tặng ngươi đó.”

Ta cài cây trâm trở lại mái tóc, lại soi gương ngắm nghía, vui vẻ không thôi.

“Vẫn là sư tôn đối xử với ta tốt nhất, vừa tặng tiên y lại tặng trâm ngọc, quả nhiên bên ngoài không bằng ở nhà.”

Trong gương phản chiếu bóng dáng Tử Trú phía sau.

Hắn dời mắt đi, bỗng cong môi cười khẽ.

Ta ngẩn người trong chốc lát.

Sư tôn vốn đã có dung nhan tuyệt thế, bế quan hai vạn năm, dường như càng đẹp hơn trước.

May mà tiếng sáo lá trúc đánh thức ta.

Nếu sư tôn phát hiện ta có lòng mạo phạm, e rằng sẽ lập tức chặt ta xuống làm cây sáo trúc có âm thanh thanh việt.

Tử Trú thấy ta có khách, liền hóa thành gió rời đi.

Ta bước ra ngoài cửa.

Lục Tiêu đang cầm lá trúc, ngơ ngác đứng đó:

“Vương hậu?”

“Gọi ta là Thanh Việt.”

Mấy năm qua ở phàm gian, nước Vệ bị các chư hầu liên thủ chinh phạt.

Cung thành thất thủ, lửa cháy ngập trời.

Lúc Lục Tiêu không còn đường chạy trốn, nàng thổi sáo lá trúc, được đưa lên thiên giới.

Ta giữ nàng ở lại bên mình.

“Nhưng ta không biết có thể làm gì cho Thượng Tiên?”

Ta đưa bể cá cho nàng:

“Giúp ta nuôi cá.”

Nàng mở to mắt, dùng tay chạm vào con cá kia.

“Đây là… Hồng Ly phu nhân?”

Con cá chép đỏ kia lập tức trốn xuống đáy bể, run lẩy bẩy, không dám nổi lên nữa.

Lục Tiêu cười đến mức ngả nghiêng.

Không bao lâu sau, bên ngoài vang lên tiếng chuông.

Mân Hoa Đế Quân trở về Cửu Trọng Thiên.

“Thanh Việt, ta trở về rồi. Ta cầu xin nàng, ra gặp ta đi.”

Lục Tiêu từ trong điện bước ra, thay ta trả lại con cá chép cho hắn.

“Đế quân, tiên quân nói, trả lại ngài tín vật đính tình, từ nay về sau đôi bên không còn liên quan.”

Mân Hoa dùng hai tay nhận lấy bể cá.

Con cá chép đỏ kia đang tung tăng bơi lội vui vẻ.

Mân Hoa nhắm mắt lại, không dùng pháp thuật, trực tiếp bóp nát chiếc bể lưu ly trong lòng bàn tay.

Mân Hoa quỳ xuống, máu tươi nhỏ giọt từ tay chàng.

“Thanh Việt, Vệ Hoài Kỳ ngu xuẩn mù quáng, bị kẻ khác mê hoặc, nhiều lần làm tổn thương nàng. Nhưng đó không phải ta, từ đầu đến cuối, người ta nhận định chỉ có nàng.”

Hồng Ly rơi xuống đất, mất nước liền hoảng loạn quẫy đạp, liều mạng phồng mang cá.

Cuối cùng vẫn là Lục Tiêu bắt nàng ta lên.

Ta hiện thân gặp hắn.

Mân Hoa quỳ trên mặt đất, ngẩng đầu nhìn ta, ánh mắt đau đớn phức tạp.

“Thanh Việt, ta thật sự không cam lòng. Ta còn nhớ bên Luân Hồi Trì, nàng là có tình ý với ta. Trước khi ta hạ phàm lịch kiếp, hôn sự đã chuẩn bị xong, thần điện cũng đã bố trí lại… Ta chỉ ngủ một giấc thôi, nhưng tỉnh lại thì mọi thứ đều thay đổi! Ngay cả nàng cũng không muốn gặp ta nữa.”

“Đế quân, bên Luân Hồi Trì, khi ngươi cầu thân với ta, ta quả thật từng động lòng. Nhưng ta chưa từng nói với sư tôn, ta cũng không dám đáp ứng ngươi. Nay vì ngươi mà tiên cốt ta tổn hại, thần hồn chịu dày vò, đã không còn nói đến tình duyên được nữa. Ngươi hãy trở về đi.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...