Thì ra là châm chọc.
Đáng tiếc thật, ta còn muốn tặng người một phần quà đáp lễ.
Ta lấy cây trâm bạch ngọc ra cho Đông Hải Long Vương xem.
“Ông nhìn thử xem, có bảo vật gì có thể dùng cái này làm quà đáp lễ không?”
Đông Hải Long Vương biến sắc kinh hãi.
“Đây đâu phải bảo vật, đây là thần tiên cốt ngọc, được luyện hóa từ xương của thần tiên! Phàm kẻ có tu vi thấp hơn vị thần ấy, đều có thể giữ được tính mạng! Khối cốt ngọc này nhìn qua ít nhất cũng không dưới năm mươi vạn năm, hiện giờ thần tiên già như vậy thật sự không nhiều đâu.”
Vừa dứt lời, Long cung liền bị sét đánh.
Đông Hải Long Vương bị nổ đến mức tóc cũng xoăn cả lên.
Ông ấy ngơ ngác nhìn ta:
“… Đây là cốt ngọc của Thần tôn?”
“E rằng là thế. Bây giờ thần tiên keo kiệt như vậy cũng không nhiều nữa.”
Ta lang thang trong Tam Giới Lục Đạo mấy ngày.
Khi trở lại Cửu Trùng Thiên, Mân Hoa đang quỳ trước điện đợi ta.
“Mân Hoa?”
Hắn ngẩn người quay đầu lại, sắc mặt trắng bệch đến đáng sợ, vậy mà vẫn kéo môi cười.
“Thì ra nàng đã ra ngoài. Ta khổ sở đợi rất lâu, còn tưởng nàng không chịu gặp ta.”
Vì cá chép gây loạn nhân gian, lại lén che giấu thiên phạt, hắn đã bị tước bỏ phong hiệu Đế quân.
Hiện giờ linh mạch đứt sạch, ngay cả tu vi cũng bị cắt giảm hơn nửa.
Nhưng sư tôn đã xem như nương tay, không phế bỏ thần cách của hắn, vẫn cho hắn cơ hội phi thăng lại lần nữa.
“Thanh Việt, ta sắp tới Cửu Uyên rồi.”
Tử Trú từng làm Thiên đế đời trước trước trước nữa, nên đã bảo Thiên đế phái hắn tới Cửu Uyên trấn thủ lâu dài.
Ta không muốn tiếp tục dây dưa với hắn.
“Ngươi tới Cửu Uyên thì dưỡng thương cho tốt.”
Mân Hoa nhìn ta hồi lâu, khóe mắt đỏ lên.
“Nàng vẫn không thể tha thứ cho ta sao? Khi ta là Vệ Hoài Kỳ, không biết Mân Hoa trong lời mộng mị của nàng chính là ta, ta ghen đến mức sắp phát điên. Nhưng bất luận là Mân Hoa hay Vệ Hoài Kỳ, người trong lòng ta yêu đều là nàng.”
Ta cùng hắn bốn mắt nhìn nhau.
“Vệ Hoài Kỳ lạnh nhạt với ta trăm bề, lại thiên vị tin tưởng Hồng Ly, ta chưa từng trách chàng.
Nhưng chỉ vì một câu ‘Mân Hoa’, hắn đã tra tấn sỉ nhục ta, chuyện đó đâu thể dùng hai chữ ghen tuông là che đậy được. Mân Hoa, ở nhân gian là ngươi phụ ta, lên Cửu Trùng Thiên rồi ngươi vẫn hết lần này tới lần khác dây dưa không dứt. Nếu không có sư tôn ta đứng ra, ngươi bảo ta phải làm sao tiếp tục đứng vững trên Cửu Trùng Thiên đây?”
Mân Hoa chậm rãi nhắm mắt lại, nước mắt lăn xuống từ khóe mắt.
Ta cùng hắn lướt qua vai nhau, bước vào điện.
Sau lưng truyền tới giọng nói thê lương.
“Thanh Việt, ta hiểu rồi, ta nhận lỗi với nàng.”
Ta quay đầu lại.
Mân Hoa dùng hai ngón tay đặt lên giữa mi tâm.
Toàn thân phát ra ánh sáng, vậy mà hắn lại mạnh mẽ rút một sợi thần hồn thuộc về Vệ Hoài Kỳ ra khỏi cơ thể.
“Mân Hoa!”
Ta kinh hãi lao tới.
Lại bị kết giới của hắn chặn bên ngoài.
Hắn nắm lấy đoàn kim quang ấy, ánh mắt cố định nhìn ta, cười đến bật khóc.
“Thanh Việt, nàng nói xem rốt cuộc là vì sao? Sao ta có thể tổn thương nàng được chứ? Rõ ràng nàng là người ta thà chết cũng muốn bảo vệ. Ta ngày đêm mong nhớ sớm quay về để thành thân cùng nàng, nên mới để Tư Mệnh chỉ dùng một sợi thần hồn này đi lịch kiếp, vậy mà suýt nữa lại hại chết nàng.”
Hắn nâng sợi thần hồn ấy lên, hung hăng bóp nát trong lòng bàn tay.
“Vệ Hoài Kỳ phụ nàng, nhưng Mân Hoa sẽ không phụ nàng!”
17
Kết giới vỡ tan.
Phong vân chợt động.
Mân Hoa hôn mê bất tỉnh, chậm rãi nổi lên giữa không trung, toàn thân phát ra ánh sáng u ám, là dấu hiệu sắp vẫn lạc.
Ta phi thân lên, lại chụp vào khoảng không.
“Sư tôn, hắn tự hủy một hồn hai phách, phải làm sao đây?”
Tử Trú tới rất kịp lúc, đỡ lấy hắn.
“Không ngờ đến cuối cùng, ta còn phải cứu tên bạc tình của con.”
Ta chắp hai tay, cúi người vái người.
Nửa tháng sau, Mân Hoa tỉnh lại.
Nhưng hắn chỉ nhớ chuyện cầu thân bên Luân Hồi Trì, còn những chuyện ở nhân gian và mọi dây dưa sau đó đều quên sạch.
Hắn nhìn con cá chép đỏ trong điện, khẽ hỏi ta:
“Thanh Việt tiên quân, nàng có nguyện ý đính thân với ta không?”
Ta lắc đầu:
Chaporia
Bình Luận (0)