20px

“Ta đã suy nghĩ rồi, vẫn là thôi đi.”

Ánh mắt Mân Hoa lộ vẻ mất mát, nhưng không còn cố chấp nữa.

Có lẽ vì không còn thần hồn của Vệ Hoài Kỳ, tính cách hắn cũng mất đi phần thiên chấp kia.

Mân Hoa biết mình bị giáng tới Cửu Uyên, lại cảm thấy như vậy rất tốt.

“Từ sau khi phi thăng, ta ở Cửu Trùng Thiên cũng chưa từng thấy tự tại. Đi tới Cửu Uyên, còn có thể dưỡng thương.”

Ta trả lại con cá chép đỏ kia cho hắn, bảo hắn mang tới Cửu Uyên.

Hắn nhìn chăm chú sắc đỏ tươi ấy:

“Không hiểu vì sao, ta không còn thích nữa.”

Hồng Ly bơi vòng quanh trong nước, dùng đuôi cá khuấy lên bọt nước.

Đây vốn là động tác trước kia nàng ta dùng để lấy lòng Mân Hoa.

Mân Hoa lùi về sau hai bước, ngượng ngùng cười:

“Nói ra cũng kỳ lạ, dường như ta hơi sợ cá.”

Con cá chép kia cứng đờ.

Lập tức trốn xuống đáy bể, không động đậy nữa.

Mân Hoa rời khỏi Cửu Trùng Thiên.

Ta đi gặp sư tôn.

Người gối tay, nghiêng mình nằm trên ngọn trúc, nhắm mắt dưỡng thần.

“Sư tôn!”

Ta xách một vò rượu Trúc Diệp Thanh hảo hạng, đứng dưới đất khẽ lắc về phía người.

Tử Trú nâng mí mắt, liếc xuống một cái.

“Chậc, tiễn xong tình lang rồi mới nhớ quay về thăm lão nhân cô quả này sao?”

Ta bay lên ngồi xuống bên cạnh người.

“Sư tôn, người xem, đây là rượu do Hòa Hợp Nhị Tiên ủ, đây là văn thư của Nhân Duyên Các, đây là dây tơ hồng của Nguyệt lão.”

Tử Trú lập tức ngồi bật dậy, dùng hai ngón tay day day mi tâm.

“Con lại để mắt tới ai rồi?”

Ta kéo tay người lên, đặt sợi tơ hồng vào lòng bàn tay người.

“Người đó.”

Người nắm lấy tơ hồng, ngẩn người nhìn ta.

Qua rất lâu mới quay đầu sang chỗ khác, ngay cả vành tai cũng đỏ lên.

Ta cười híp mắt ghé sang nhìn người:

“Nếu đã là ngàn vạn năm sau, ta chỉ có thể ở bên cạnh sư tôn, vậy ta đành chủ động tới đòi một danh phận thôi.”

Tử Trú Thần tôn im lặng thật lâu.

Lâu đến mức ta còn tưởng mình gây ra hiểu lầm kinh thiên động địa gì đó, mới nghe thấy tiếng nghẹn ngào khe khẽ của người.

“Cuối cùng con cũng sáng mắt ra rồi.”

“…”

Người cầm vò rượu lên uống một ngụm, rồi đổ cho ta nửa ngụm.

Mở văn thư ra, nắm lấy tay ta, ấn xuống dấu tay.

Cuối cùng người nắm lấy cổ tay ta, cầm sợi tơ hồng lên.

Đột nhiên khẽ nói:

“Ta vừa mới lấy thần cốt làm trâm cho con, con đã bảo ta đi cứu hắn, ta đau lòng lắm đấy.”

Ta sờ cây trâm trên đầu.

Sau này vẫn là đừng đeo ra ngoài khoe khoang nữa.

Tử Trú buộc tơ hồng cho ta, còn thắt một nút chết.

“Cho dù ta có mấy chục vạn năm tu vi, cứu hắn chỉ hao tổn một vạn năm thôi, nhưng con cũng không được bắt nạt ta.”

Người vén tay áo lên, đưa cổ tay ra.

“Cho nên tuy là con cầu thân với ta, nhưng hoàn toàn là điều ta đáng được nhận, cũng là bổn phận của con.”

Ta cung kính buộc tơ hồng cho người.

“Vâng vâng vâng, từ nay về sau, ta chính là người của phu quân rồi, nhất định sẽ giữ đúng bổn phận.”

Ánh trăng nghiêng đổ trong rừng, khắp nơi phủ một tầng sương bạc.

Trên ngọn trúc, Tử Trú ôm lấy eo ta, cúi đầu hôn đến mê say, ép cong cả cây trúc xanh bên dưới.

Thanh phong từng tầng lướt qua con đường nhỏ trong rừng trúc.

Lá trúc xào xạc rơi xuống, phát ra tiếng sa sa.

Sáng sớm hôm sau, ta trở lại thần điện, Lục Tiêu vẫn đang canh con cá kia.

“Tiên quân, từ sau khi Mân Hoa rời đi, Hồng Ly không ăn uống gì nữa, cũng không động đậy.”

“Mặc nó đi.”

Chưa đầy ba ngày, cá chép đỏ tuyệt thực mà chết.

Mà Cửu Trùng Thiên lại nghênh đón một chuyện vui ngàn vạn năm khó gặp.

Tử Trú Thần tôn và Thanh Việt thượng tiên sắp thành thân rồi.

Ngày thành thân ấy, chư vị thần tiên đều tới từ sớm để chúc mừng đại hỉ của Thần tôn.

Chỉ có Tư Mệnh quân là tới muộn.

Nghe nói trước đó Thần tôn chê hắn nhiều miệng hỏng việc, suýt nữa gây nên đại họa.

Ném hắn xuống nhân gian luân hồi, làm chim sẻ suốt một kiếp, chỉ biết líu ra líu ríu khắp nơi.

Giờ mới vừa trở về từ nhân gian.

“Tha mạng tha mạng, ta với phu nhân của Thần tôn là Thanh Việt tiên quân, đó chính là giao tình vào sinh ra tử đấy!”

Trong yến tiệc, chén tạc chén thù, náo nhiệt vô cùng.

Thanh điểu truyền tin vui này tới khắp Tứ Hải Bát Hoang.

Tự nhiên cũng không tránh khỏi Cửu Uyên.

Mân Hoa ngồi trên vách núi đứt gãy, đón lấy con thanh điểu kia, xa xa nhìn về phía Cửu Trùng Thiên, gió lạnh thổi tung vạt áo.

“Thanh Việt, ta chưa từng quên, mong nàng vui vẻ vô ưu.”

【Hoàn】

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...