Cố Thâm bật cười.

Lần này là thật sự cười thành tiếng.

Tôi cũng cười theo.

Sau đó cả hai rất tự giác thu nụ cười lại rồi tiếp tục nhìn chằm chằm bản báo cáo bốn mươi bảy trang trên màn hình.

Định sẵn sẽ là một đêm rất dài.

Sáng hôm sau, đúng chín giờ.

Cố Thâm triệu tập cuộc họp khẩn cấp của ban lãnh đạo tại phòng họp lớn.

Toàn bộ cấp phó tổng giám đốc và giám đốc đều có mặt.

Tôi ngồi ở vị trí thứ hai bên tay phải anh.

Phương Hạo Vũ ngồi đối diện, sắc mặt hoàn toàn bình thường, thậm chí còn mỉm cười với tôi một cái.

“Các vị.” Giọng Cố Thâm rất nhạt, bình thản như đang đọc dự báo thời tiết. “Hôm nay đột ngột mở cuộc họp này là vì bộ phận kiểm toán nội bộ phát hiện một vài vấn đề trong đợt rà soát định kỳ.”

Ngón tay của Phương Hạo Vũ khẽ co lại.

“Tô Vãn.”

Tôi đứng dậy, mở máy chiếu.

“Tiếp theo tôi sẽ báo cáo kết quả kiểm tra dữ liệu gần đây của mảng giải trí.”

Trang đầu tiên hiện lên.

Biểu đồ đối chiếu giữa dữ liệu thật và dữ liệu báo cáo của Tinh Thần Video.

“Báo cáo ghi lượng người dùng hoạt động mỗi ngày là 2.000.000.”

“Nhưng dữ liệu thực tế chỉ có 370.000.”

“Trong đó 68% hành vi người dùng là lưu lượng giả do máy tạo.”

Sắc mặt Phương Hạo Vũ trắng bệch đi một tầng.

Trang thứ hai hiện lên.

Sơ đồ dòng tiền.

“Trong khoản đầu tư, có 21.000.000 tệ thông qua ba công ty ma chảy vào tài khoản cá nhân.”

“Người kiểm soát thực tế của ba công ty này lần lượt là—”

Tôi đọc ra ba cái tên.

Cái tên thứ ba là Chu Lôi.

Tay Phương Hạo Vũ bắt đầu run lên rõ rệt.

Trang cuối cùng.

Ảnh chụp lịch sử chuyển khoản trong tài khoản cá nhân của anh ta.

“Tất cả chứng cứ trên hiện đã được chuyển cho bộ phận pháp vụ và đội ngũ luật sư bên ngoài của công ty.”

Tôi tắt máy chiếu.

Cả phòng họp im phăng phắc.

Đột nhiên, Phương Hạo Vũ bật dậy mạnh đến mức chiếc ghế phía sau trượt hẳn ra gần một mét.

“Tô Vãn! Cô—”

“Giám đốc Phương.”

Giọng Cố Thâm từ phía đối diện truyền tới, không lớn nhưng đủ ép toàn bộ phòng họp chìm xuống.

“Ngồi xuống.”

Phương Hạo Vũ cứng đờ tại chỗ.

“Ngồi xuống.”

Anh ta chậm rãi ngồi trở lại ghế.

“Phương Hạo Vũ.” Cố Thâm nhìn thẳng anh ta. “Anh có gì muốn nói không?”

Yết hầu của Phương Hạo Vũ khẽ động.

“Cố tổng… những số liệu này… tôi cần thời gian xác minh thêm. Dữ liệu vận hành của vài dự án vốn dĩ đã có sai số—”

“Sai số 32.000.000 tệ?”

Môi Phương Hạo Vũ run lên.

“Cố tổng, tôi có thể giải thích—”

“Bộ phận pháp vụ sẽ cho anh cơ hội giải thích.”

Cố Thâm đứng dậy.

“Kể từ hôm nay, Phương Hạo Vũ tạm thời đình chỉ công tác để tiếp nhận điều tra nội bộ.”

“Toàn bộ dự án của bộ phận đầu tư số hai lập tức đóng băng phê duyệt.”

“Tạm thời do Tô Vãn tiếp quản.”

Sắc mặt Phương Hạo Vũ trắng đến mức không còn chút máu.

Anh ta nhìn tôi.

Trong ánh mắt đó có hận.

Có sợ.

Cũng có hoảng loạn.

Tôi không hề né tránh.

“Tan họp.”

Mọi người lần lượt đứng dậy rời đi.

Lúc đi ngang qua tôi, ánh mắt của mấy vị lãnh đạo cấp cao đều thay đổi.

Không còn là ánh mắt nhìn “người mới do sếp mang về”.

Mà là ánh mắt nhìn một người tuyệt đối không thể chọc vào.

Tôi vừa bước ra khỏi phòng họp thì điện thoại rung lên.

Tin nhắn của Chu Lôi.

“Tô Vãn, có phải cô đang cố tình nhắm vào chồng tôi không?”

Tôi gõ ba chữ.

“Cô đoán xem.”

Sau đó trực tiếp xóa luôn khung chat.

Quay về văn phòng, tôi giao nốt mấy công việc còn lại cho trợ lý rồi đóng cửa, một mình ngồi xuống sofa.

Mệt.

Không phải mệt vì công việc.

Cái mệt này không phải mệt vì công việc.

Mà là cảm giác bị kéo vào hết trận đối đầu này tới trận đối đầu khác, tinh thần bị căng liên tục tới mức gần như không có thời gian để thở.

Trước là Trần Diệu Dương.

Sau là Phương Hạo Vũ.

Hết người này tới người khác.

Tại sao càng có năng lực thì người muốn kéo bạn xuống lại càng nhiều?

Đúng lúc đó, cửa văn phòng bị gõ nhẹ hai tiếng.

“Mời vào.”

Cửa mở ra.

Là Cố Thâm.

Trên tay anh vẫn là ly latte ít đường quen thuộc.

Tôi nhìn anh rồi đột nhiên bật cười.

“Anh có phải mở riêng một trạm giao hàng dưới lầu chỉ để mang cà phê cho tôi không vậy?”

“Công ty có máy pha cà phê.”

“Vậy sao lần nào anh cũng tự mang lên?”

“Tiện đường.”

Tôi chống cằm nhìn anh.

“Từ tầng năm mươi sáu xuống tầng năm mươi hai mà gọi là tiện đường?”

Anh đặt ly cà phê xuống bàn nhưng không trả lời.

“Tô Vãn.” Giọng anh thấp xuống vài phần. “Hôm nay cô làm rất tốt.”

“Ừ.”

“Có mệt không?”

“Tạm ổn.”

Cố Thâm ngồi xuống đối diện tôi.

“Chuyện của Phương Hạo Vũ, phía sau cứ để pháp vụ xử lý.”

“Cô không cần tiếp tục nhúng tay nữa.

“Tôi biết.”

“Còn bên Tôn Hạc Minh…”

Anh dừng lại một chút.

“Tôi vẫn chưa quyết định nên xử lý thế nào.”

Tôi ôm ly cà phê suy nghĩ vài giây.

“Anh ta sẽ không dừng lại đâu.”

Cố Thâm nhìn tôi.

“Ý cô là?”

“Tôn Hạc Minh không giống Phương Hạo Vũ.” Anh chậm rãi nói. “Sau khi rời Quân Lan, anh ta nhất định tìm cơ hội phản đòn. Phương Hạo Vũ chỉ là quân cờ.”

“Vậy tức là dù Phương Hạo Vũ ngã rồi, anh ta vẫn còn bước tiếp theo?”

“Chắc chắn.”

Tôi đặt ly cà phê xuống.

“Anh ta sẽ làm gì?”

“Anh ta sẽ tìm cách ép giá mảng giải trí của Quân Lan.”

“Nếu thị trường tin rằng toàn bộ dữ liệu dự án giải trí của chúng ta đều là giả, niềm tin của nhà đầu tư sẽ sụp đổ.”

“Đến lúc đó anh ta chỉ cần ra giá mua lại…”

Tôi ngẩng đầu nhìn anh.

“Anh ta muốn nuốt luôn mảng giải trí của anh.”

“Đúng.”

Tôi im lặng vài giây rồi đẩy laptop sang một bên.

“Vậy tôi không thể ngồi yên được.”

“Tô Vãn—”

“Cố Thâm, anh tuyển tôi vào làm phó tổng giám đốc vận hành.”

“Tất cả dữ liệu của mảng giải trí hiện nằm trong tay tôi.”

“Tôi không xử lý thì ai xử lý?”

Anh nhìn tôi thật lâu.

“Cô có phương án rồi?”

“Cho tôi ba ngày.”

Cố Thâm đứng dậy.

“Hai ngày.”

Tôi bật cười bất lực.

“Lần nào anh cũng ép thời gian của tôi.”

“Vì lần nào cô cũng hoàn thành sớm hơn dự kiến.”

Nói xong anh rời đi.

Tôi ngồi nhìn vệt nước đọng trên thành ly cà phê một lúc rồi cầm bút bắt đầu viết phương án.

Hai ngày.

Đủ rồi.

Hai ngày sau, tôi trải toàn bộ kế hoạch lên bàn trong văn phòng của Cố Thâm.

“Ý tưởng cốt lõi chỉ có một câu.”

“Minh bạch hóa dữ liệu.”

“Nói cụ thể.”

“Công khai toàn bộ dữ liệu vận hành thật của mảng giải trí.”

“Không phải bản báo cáo đẹp dành cho nhà đầu tư.”

“Mà là dữ liệu gốc.”

“Từ số lượng người dùng, tỷ lệ giữ chân, chi phí kéo khách cho tới tỷ suất hoàn vốn.”

“Tất cả đều công khai.”

“Đồng thời mời đơn vị kiểm toán độc lập xác nhận.”

Cố Thâm nhìn tôi như nhìn người điên.

“Cô điên rồi à?”

“Không.”

Tôi kéo một biểu đồ dữ liệu ra trước mặt anh.

“Những dự án bị Phương Hạo Vũ làm giả số liệu tôi đã bắt đầu chỉnh lại rồi.”

“Hai tuần là đủ kéo dữ liệu vượt mức trung bình ngành.”

“Đến lúc dữ liệu chạm đáy rồi bật ngược trở lên mà chúng ta chủ động công khai, thị trường sẽ chỉ nhìn thấy một chuyện.”

“Quân Lan phát hiện vấn đề.”

“Tự xử lý vấn đề.”

“Và tự thanh lọc nội bộ.”

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh.

“So với bị người khác bóc phốt rồi lật mặt giữa chợ…”

“Chúng ta chủ động mở ra sẽ mạnh hơn gấp mười nghìn lần.”

Cố Thâm cúi đầu nhìn phương án gần ba phút.

“Rủi ro?”

“Định giá ngắn hạn sẽ biến động.”

“Nhưng về lâu dài, minh bạch hóa sẽ xây dựng được niềm tin mạnh hơn.”

“Tới lúc đó, Tôn Hạc Minh muốn ép giá cũng không ép nổi nữa.”

“Vì cả thị trường đều nhìn thấy dữ liệu thật của chúng ta đang tăng.”

“Nếu dữ liệu không tăng thì sao?”

Tôi gần như không cần suy nghĩ.

“Không có khả năng đó.”

“Sao cô chắc vậy?”

Tôi nhìn anh, khóe môi hơi cong lên.

“Vì người đang quản là tôi.”

Ánh mắt sáng rực quen thuộc kia lại xuất hiện trong mắt Cố Thâm.

“Làm theo phương án của cô.”

Hai tuần tiếp theo, tôi gần như không về nhà.

Năm dự án phải chỉnh dữ liệu.

Hai dự án mới phải khởi động.

Bảy cuộc họp với nhà đầu tư.

Còn phải phối hợp với đơn vị kiểm toán độc lập.

Mỗi ngày làm việc mười sáu tiếng.

Và mỗi ngày trên bàn tôi đều sẽ xuất hiện một ly latte ít đường.

Có hôm là buổi sáng.

Có hôm là chiều muộn.

Có hôm là tận nửa đêm.

Tôi không còn hỏi ai mang tới nữa.

Đêm thứ mười một, lúc mười một giờ rưỡi, tôi sửa xong bản báo cáo dữ liệu cuối cùng rồi trực tiếp gục xuống bàn ngủ quên.

Không biết đã ngủ bao lâu, chỉ cảm thấy trên vai bỗng nhiều thêm một chiếc áo khoác.

Tôi mơ mơ màng màng mở mắt ra.

Một bóng lưng cao gầy đang đi về phía cửa.

“Cố Thâm?”

Anh dừng bước.

“Ừ.”

“Mấy giờ rồi?”

“Một giờ sáng.”

“Anh còn chưa về?”

“Đợi báo cáo của cô.”

“Báo cáo sửa xong rồi, ở trên bàn.”

“Tôi thấy rồi.”

“Vậy anh về đi.”

“Cô không về?”

“Tôi ngủ thêm một lát.”

Anh im lặng hai giây.

“Sofa công ty quá cứng.”

“Xuống khách sạn dưới lầu thuê phòng ngủ đi.”

“Xa lắm.”

“Năm mươi mét.”

“Ngay bên cạnh.”

Tôi kéo áo khoác lên cao hơn một chút.

“Lười.”

“Hôm nay không muốn động.”

Hình như anh khẽ thở dài.

Sau đó tôi nghe thấy tiếng cửa đóng lại.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...