Đi rồi.

Tôi cuộn người trong áo khoác rồi ngủ tiếp.

Trên áo còn vương mùi của anh.

Rất sạch sẽ.

Giống như nắng mùa đông.

…Không đúng.

Tôi đang nghĩ cái gì vậy?

Tôi xoay người một cái rồi tiếp tục ngủ.

Hai tuần sau, báo cáo kiểm toán độc lập chính thức được công bố.

Toàn bộ dữ liệu đều mở công khai.

Cả ngành lập tức bùng nổ.

“Quân Lan Capital chủ động công khai dữ liệu vận hành? Công ty đầu tiên trong ngành luôn đấy à?”

“Đường tăng trưởng dữ liệu này đẹp quá đáng rồi đó, cái nền tảng đọc sách Thiên Trang kia chỉ trong hai tuần mà tỷ lệ giữ chân tăng gấp đôi?”

“Chức năng tự viết nhánh cốt truyện của Quang Ảnh Story bùng nổ luôn rồi, trên mạng xã hội toàn người bàn luận.”

“Sau khi Phương Hạo Vũ bị điều tra thì dữ liệu lại còn đẹp hơn? Rốt cuộc vị phó tổng giám đốc vận hành mới này là thần thánh phương nào vậy?”

Cùng lúc đó, kế hoạch ép giá của Tôn Hạc Minh hoàn toàn phá sản.

Bởi phản ứng của thị trường vượt xa dự đoán của anh ta.

Không những không xuất hiện làn sóng rút vốn hoảng loạn, ngược lại còn có thêm ba quỹ đầu tư tiếp tục rót tiền vào mảng giải trí của Quân Lan.

Tổng cộng 280.000.000 tệ.

Nghe nói lúc tin tức truyền tới Đằng Huy Văn Hóa, Tôn Hạc Minh đã đập nát một chiếc máy tính ngay trong văn phòng.

Tôi đứng trước cửa kính tầng năm mươi hai, lặng lẽ nhìn dòng xe phía dưới.

Điện thoại rung lên.

Là tin nhắn của Cố Thâm.

Anh gửi cho tôi ảnh chụp màn hình tiêu đề trang nhất của một tạp chí tài chính.

“Quân Lan Capital tăng trưởng ngược xu hướng thị trường, phó tổng giám đốc vận hành Tô Vãn được đề cử ‘Người điều hành xuất sắc nhất năm’.”

Bên dưới còn có thêm một dòng.

“Cô không cần bất kỳ người cô nào chống lưng cả.”

Tôi nhìn câu đó rất lâu.

Cuối cùng chỉ trả lời lại một chữ.

“Ừ.”

Nhưng Tôn Hạc Minh sẽ không nhận thua.

Loại người như anh ta…

Vĩnh viễn không bao giờ chịu thua.

Ba ngày sau, tôi nhận được một kiện hàng nặc danh.

Mở ra.

Bên trong là một xấp ảnh.

Khoảnh khắc nhìn thấy nội dung, máu trong người tôi gần như dồn hết lên não.

Toàn bộ đều là ảnh của tôi.

Ảnh chụp lén.

Từ tuyến đường đi làm, lúc ăn ở căn tin công ty, tăng ca một mình trong văn phòng lúc nửa đêm…

Cho tới cả ảnh tôi và Cố Thâm ăn sáng ở quán cháo dưới lầu.

Mỗi tấm đều ghi rõ thời gian và địa điểm.

Tấm cuối cùng còn dùng bút đỏ viết một dòng:

“Cô Tô.”

“Hay là chúng ta gặp mặt đi?”

Không ký tên.

Nhưng tôi biết là ai.

Đầu ngón tay khẽ run lên.

Không phải sợ.

Mà là giận tới mức muốn nổ tung.

Anh ta đang theo dõi tôi.

Tôn Hạc Minh đang cho người theo dõi tôi.

Tôi lập tức cầm điện thoại gọi cho Cố Thâm.

Chuông chỉ reo một tiếng.

“Có chuyện gì?”

“Anh có thể tới văn phòng tôi một chút không?”

“Ngay bây giờ.”

“Một phút.”

Bốn mươi giây sau, cửa văn phòng bị đẩy mở.

Cố Thâm vừa nhìn thấy xấp ảnh trong tay tôi, sắc mặt lập tức tối sầm xuống.

Anh lật từng tấm một.

Đến tấm cuối cùng có dòng chữ đỏ kia, ngón tay siết chặt mép ảnh tới mức nổi rõ gân tay.

“Bao lâu rồi?”

“Không biết.”

“Tấm sớm nhất ghi thời gian từ hai tuần trước.”

“Hai tuần trước cô còn đang tăng ca tới rạng sáng.”

Giọng anh không còn là đang kể chuyện nữa.

Mà là đang cố nén cơn giận.

“Tôi cũng chỉ vừa nhận được hôm nay.”

“Không có địa chỉ gửi trả.”

“Mã vận đơn cũng là giả.”

“Tôi đã nhờ hành chính kiểm tra rồi.”

Cố Thâm đặt xấp ảnh xuống bàn rồi trực tiếp gọi hai cuộc điện thoại.

Cuộc đầu tiên gọi cho bộ phận an ninh.

“Bắt đầu từ hôm nay, tăng thêm hai tổ giám sát cho tầng của Tô Vãn và bãi đỗ xe.”

“Toàn bộ người ra vào phải đăng ký.”

Cuộc thứ hai gọi cho một số điện thoại tôi không biết.

“Lão Tiền.”

“Giúp tôi điều tra một người.”

“Tôn Hạc Minh.”

“Tất cả hành tung hai tuần gần đây của anh ta, bao gồm thuê ai, chi tiền cho ai.”

“Hôm nay tôi cần kết quả.”

Cúp điện thoại xong, anh nhìn tôi.

“Cô sợ không?”

“Không sợ.”

Tôi khẽ siết chặt xấp ảnh.

“Chỉ thấy ghê tởm.”

“Ừ.”

Cố Thâm bước tới gần hơn một chút.

Giữa chúng tôi lúc này chỉ còn cách nửa cái bàn.

“Từ hôm nay trở đi, tôi sẽ đưa đón cô đi làm.”

“Không cần—”

“Không phải thương lượng.”

Tôi định nói gì đó.

Nhưng khi nhìn vào mắt anh, cuối cùng lại im lặng.

Ánh mắt ấy không còn là kiểu bảo vệ của ông chủ dành cho nhân viên nữa.

Mà là một thứ khác.

Tôi không gọi tên được.

Nhưng nhịp tim quả thật đã nhanh hơn.

“…Được.”

Tối hôm đó, Cố Thâm tự lái xe đưa tôi về nhà.

Suốt đường đi không ai nói gì.

Đến dưới lầu, anh dừng xe rồi quay sang nhìn tôi.

“Đến rồi.”

“Ừ.”

Tôi tháo dây an toàn.

“Cảm ơn anh.”

“Tô Vãn.”

Tay tôi khựng lại trên tay nắm cửa xe.

“Tôn Hạc Minh không nhắm vào cô.”

“Tôi biết.”

Tôi nhìn anh.

“Anh ta nhắm vào anh.”

“Đúng.”

“Anh ta muốn tôi hiểu rằng anh ta có thể động vào những người bên cạnh tôi.”

Tôi im lặng vài giây.

“Vậy anh định làm gì?”

Cố Thâm siết nhẹ tay trên vô lăng, từng khớp xương hiện rõ dưới ánh đèn trong xe.

“Để anh ta hiểu một chuyện.”

“Động vào người bên cạnh tôi…”

“Phải trả giá thế nào.”

Tôi mở cửa xe bước xuống.

Đi được hai bước rồi lại quay trở về, cúi người nhìn anh qua ô cửa kính hạ xuống một nửa.

“Cố Thâm.”

“Hửm?”

“Anh vừa nói… ‘người bên cạnh anh’.”

“Ừ.”

“Vậy tôi tính là người bên cạnh anh sao?”

Anh không trả lời.

Nhưng ánh mắt cũng không hề né tránh.

Tôi đứng thẳng người dậy, khẽ gõ lên mui xe một cái.

“Ngủ ngon.”

Nói xong liền xoay người đi vào chung cư.

Mãi tới khi đóng cửa nhà lại, tim tôi vẫn đập loạn tới mức không kiểm soát nổi.

Tô Vãn, bình tĩnh đi.

Đây là giai đoạn sự nghiệp đang đi lên.

Không thể để bất kỳ cảm xúc nào ảnh hưởng được.

Huống hồ… anh còn là sếp của tôi.

Tôi uống liền một cốc nước lạnh rồi mở laptop tiếp tục làm việc.

Nhưng câu “người bên cạnh anh” kia vẫn cứ lặp đi lặp lại trong đầu.

Ngày hôm sau, kết quả điều tra của “Lão Tiền” gửi tới.

Quả nhiên Tôn Hạc Minh đã thuê thám tử tư theo dõi tôi suốt hai tuần.

Mục đích cực kỳ rõ ràng.

Thu thập chứng cứ về “quan hệ cá nhân” giữa tôi và Cố Thâm, sau đó chọn thời điểm thích hợp tung ra ngoài, đánh vào scandal “yêu đương nơi công sở”.

Nói trắng ra…

Anh ta muốn biến câu chuyện “Tô Vãn đi lên bằng năng lực” thành “Tô Vãn ngủ với sếp để leo lên”.

Chiêu này bẩn thật.

Nhưng cũng quá quen thuộc.

Trong môi trường công sở, phụ nữ dù giỏi đến đâu, chỉ cần đứng gần sếp nam thêm một chút thôi, sẽ luôn có người dùng kiểu lý do đó để phủ nhận tất cả năng lực của cô ấy.

Tôi gấp bản báo cáo điều tra lại.

Sau đó trực tiếp làm luôn hai việc.

Việc thứ nhất, để luật sư gửi thư cảnh cáo cho tên thám tử tư kia, kiện anh ta tội theo dõi trái phép và xâm phạm quyền riêng tư.

Việc thứ hai, chủ động liên hệ hai tạp chí tài chính lớn để nhận phỏng vấn chính thức.

Nội dung phỏng vấn chỉ nói về chuyên môn.

Chiến lược vận hành của mảng giải trí.

Tác động của việc minh bạch dữ liệu.

Phương pháp tăng trưởng người dùng.

Không nhắc đời tư.

Không nhắc Cố Thâm.

Cũng không nhắc tới nhà họ Tô.

Sau khi bài phỏng vấn được đăng tải, toàn bộ sự chú ý của giới truyền thông lập tức bị kéo trở lại lĩnh vực chuyên môn.

Lúc này nếu còn cố lôi chuyện “quan hệ cá nhân” ra nói, ngược lại sẽ trông cực kỳ nực cười.

Bởi vì thị trường đã tận mắt nhìn thấy năng lực thật sự của tôi.

Nhưng bước tiếp theo của Tôn Hạc Minh lại tới nhanh hơn tôi tưởng.

Ba ngày sau.

Chiều thứ sáu, năm giờ.

Tôi đang dọn đồ chuẩn bị tan làm thì điện thoại bật lên một bản tin nóng.

“Tin mới: Đằng Huy Văn Hóa tuyên bố đầu tư chiến lược vào Khải Minh Media, rót 50.000.000 tệ để tái cấu trúc hoạt động.”

Tôi khựng lại.

Khải Minh Media?

Sau khi Trần Diệu Dương bị bắt, Khải Minh gần như đã hấp hối.

Nhân viên nghỉ quá nửa.

Khách hàng chạy mất bảy phần.

Một công ty như vậy mà Tôn Hạc Minh vẫn bỏ ra 50.000.000 tệ để mua?

Anh ta muốn cái gì?

Tôi mở bài báo ra đọc thêm hai dòng.

Ngay lập tức hiểu ra.

“Đằng Huy Văn Hóa cho biết, sau khi tái cấu trúc, Khải Minh Media sẽ tập trung phát triển mảng vận hành thương hiệu, mục tiêu hợp tác đầu tiên là dự án chiến lược thương hiệu của Khải Nhuận Group.”

Khải Nhuận Group.

Công ty của cô tôi.

Nước cờ này của Tôn Hạc Minh đúng là đủ sâu.

Anh ta biết trước kia Khải Minh từng suýt ký hợp đồng 200.000.000 tệ với cô tôi.

Hiện tại mua lại Khải Minh chẳng khác nào mượn cái xác cũ để tiếp cận Khải Nhuận, trực tiếp vòng qua tôi.

Nếu anh ta thành công…

Tương đương chen một chân vào giữa tôi và cô.

Hơn nữa còn có thể thoải mái nói với bên ngoài:

“Nhìn xem.”

“Sau khi Tô Vãn rời đi, Khải Minh vẫn lấy được dự án của Khải Nhuận.”

“Năng lực của cô ta cũng chỉ đến thế thôi.”

Một mũi tên trúng hai đích.

Tôi lập tức gọi điện cho cô.

“Cô, bên Đằng Huy Văn Hóa đã liên hệ với cô rồi đúng không?”

“Ừ.” Giọng Tô Cẩm Hoa rất bình tĩnh. “Chiều nay vừa gọi tới.”

“Một người tên Tôn Hạc Minh, muốn hẹn cô ăn cơm.”

“Cô đồng ý rồi?”

“Cô để thư ký sắp xếp vào thứ tư tuần sau.”

“Cô—”

“Tô Vãn.” Bà trực tiếp cắt ngang tôi. “Cô biết cháu muốn nói gì.”

“Yên tâm.”

“Cô cháu làm ăn ba mươi năm rồi.”

“Loại người nào hợp tác được, loại nào không nên đụng vào…”

“Chỉ cần ngồi ăn một bữa là cô nhìn ra.”

“Nhưng Tôn Hạc Minh—”

“Anh ta nhắm vào cháu, cô hiểu.”

Tô Cẩm Hoa dừng vài giây rồi chậm rãi nói tiếp:

“Nhưng có đôi lúc…”

“Ngồi cùng bàn với đối thủ còn hữu ích hơn đứng từ xa đoán ý họ.”

Tôi im lặng.

“Tô Vãn, cháu cứ làm việc của cháu.”

“Bên Tôn Hạc Minh, để cô xử lý.”

“…Vâng.”

Cúp điện thoại xong, tôi đứng trước cửa kính văn phòng rất lâu, bàn tay siết chặt điện thoại đến hơi đau.

Quá nhiều mặt trận.

Trần Diệu Dương.

Phương Hạo Vũ.

Chu Lôi.

Tôn Hạc Minh.

Người này nối tiếp người khác, giống hệt hiệu ứng domino.

Đẩy ngã một quân, phía sau còn thêm mười quân khác chờ sẵn.

Đúng lúc đó, cửa văn phòng vang lên tiếng động.

Cố Thâm đứng ở cửa.

“Đi thôi.”

“Tôi đưa cô về.”

Tôi cầm túi lên rồi đi theo anh ra ngoài.

Trong thang máy chỉ có hai người.

“Chuyện Tôn Hạc Minh mua lại Khải Minh…”

“Anh biết rồi đúng không?”

“Ừ.”

“Cô tôi định gặp anh ta.”

“Tô Cẩm Hoa làm việc rất có chừng mực.”

“Không cần lo.”

Tôi quay sang nhìn anh.

“Sao anh biết?”

Cố Thâm hơi cúi đầu nhìn tôi.

“Bởi vì…”

“Cô chính là do bà ấy dạy dỗ ra.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...